Truyện Sex Loạn Luân VOZ - Dì tôi là một teen Girl (21+) | Page 2 | Bồ Công Anh
  1. An upgrade is pending. The forum is only accessible in debug mode.
    Complete Upgrade
  2. This site uses cookies. By continuing to use this site, you are agreeing to our use of cookies. Learn More.
  1. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    dám mần ăn với cả chấm mút gì được. Tới nơi cái lũ khốn nạn ấy vẫn chưa chịu tha cho lỗ tai em và hầu hết bàn dân thiên hạ đều nhìn vào đám lớp em mà cười trừ hoặc có vài người xoáy đểu mấy câu rất là đau lòng í, em thì nhục mặt quá nên cứ lũi thũi theo sau nhỏ thui. Nhưng vào tới nơi thì trời không phụ lòng người ăn ở có đức các thím ạh, tụi nó thống nhất chia thành 4 top đi chơi riêng rồi 3h sẽ tụ họp lại trước biển Tiên Đồng tắm và phá.

    Nhóm em thì tất nhiên có em và nhỏ rồi, đi với mấy đứa nữa đi vòng vòng thì có 2 con cãi nhau nghe rất điếc tai mặc dù tụi nó không chửi thề nhưng nghe rất khó chịu ấy, nghe chúng nó cãi mà em muốn lại thông đít phát cho mà ở đó tru tréo ==, rõ hãm ==. Rốt cuộc thì nó quyết định vào Cổ loa thành, nói luôn là cái chỗ mà vào đấy nó dọa ma sơ sơ ấy, cứ nối đuôi nhau mà đi thui hà, em thì đi cuối, éo pit sao lại thế nữa,tay em vịn eo nhỏ, tất cả đi như kiểu con rắn I, phía sau em là 3 chị nữa ko thuộc nhóm em, cứ đi thui. Đi được khoảng vài mét thì mấy thằng con trai la như đúng rồi í làm cho mấy bà, mấy mẹ hét ầm ĩ xong cười rõ tươi, nhỏ cũng hét to vãi đái ra, mà trước nhỏ là cái con ú- có con ma nào dám bén màn tới nó đâu mà sợ chứ ^0^. Tàu đi được 1 đoạn nữa thì tới cái chỗ con gì í éo nhớ rồi có mấy bàn tay từ dưới đất đập đập vào chân ấy thì tụi nó càng la to hơn và nhảy ào ào cả ba chị đằng sau nữa cơ làm em ở giữa mà như nghẹt thở, có 1 bàn tay ôm em con mẹ nó luôn, ngực rồi xuống bụng, hên là không xuống nữa, không thì em chết mất ^^. Em thì thấy người ta ôm nhau thoải mái nên cũng luồn tay lên, 2 tay bóp 2 trái đào của nhỏ mà la mà hét làm nhỏ quay lại nhưng em không thấy rõ mặt nhỏ vì tối, càng lúc em càng nắm chặt và nhảy tưng tưng, vui vãi ^^. lat sau ra khỏi đó, cả lũ còn nói quá trời thì thấy nhỏ liếc đểu em kiểu lườm lườm nửa con mắt í, lạnh xương sống vãi đái gà mái ==.

    Nhảy 1 đoạn luôn cho tới khúc chiều 3h trước biển Tiên Đồng nhé vì cơ bản trước đó chỉ ăn uống với cả chơi mấy trò chơi chán vãi đái và éo tạo ấn tượng gì trong em. Khi cả lũ mua vé rồi vào trong thì chia con gái, con trai đi thanh quần áo, m thì mặc cái quần bơi bó màu da beo...Em đùa đấy, em đâu có điên mà chơi nổi thế, em chỉ mặc quần đen bó kiểu bơi bình thường thui, nhỏ thì bận đồ bikini luôn, chấm bi hồng nhưng mặc thêm cái áo thun rộng màu trắng nửa thui, hì, Trong xinh mà dễ thương lắm các thím ạh, xong tụi lớp em tràn vào mấy cái khu tắm như ong vỡ tổ, la to như chó tru vượn hú, vãi mấy cái thằng ấy, haizzz. Em và nhỏ đi lên trượt bên trượt chỏ, rồi bên trượt lớn, nhỏ ngồi trước phao còn em thì ngồi sau, buồn cười là cứ khi nào mà trượt thì em toàn lấy 2tay nắm ngực nhỏ cho có thế, lúc trượt ra ngoài cũng không buông tay, người ta nhìn quá trời, đến là hài ^^, nhưng mà tụi em đỉnh, trượt xuống chẳng bị lật đâu nhé, thăng bằng lắm lun í. Trượt chán thì lại xuống hồ lớn nhất tắm, tụi bạn cũng lần lượt kéo qua làm náo động hết cả, tuy ồn ồn nhưng mà các vài chị, vài anh, vài cô bác thì cứ cười tươi và phán câu: ”học sinh đây màz” hí hí. Có anh cứu hộ nhắc nhở nhưng ngôn từ hơi trẻ trâu nên mấy chú lớp em tính nhào lên úp sọt, tuy nhiên cuối cùng thì mấy chú kia can nên lại thôi ==. Em với nhỏ thì cũng bơi bơi, chèo chèo rồi ra khúc cạnh cái gôn ấy tâm sự, thi lặn rồi đủ thứ, em thì hay lấy tay sờ bím nhỏ dưới làn nước, nhỏ chỉ cười, lườm nguýt đủ thứ nhưng không nói gì, lát sau thấy không ai chú ý, em liền lấy ngón tay vạch quần bơi nhỏ qua một bên, nhỏ giật mình nhưng vẫn đứng yên, thấy như vẻ nhỏ không phản đối nên em thọt tay vào bím ngoáy ngoáy, nhỏ nhìn em cười rất chi là tươi và ...



    Chap 15:

    Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài Chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.

    Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp. Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:

    - Biết rồi anh...Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
    - Dạ anh...em còn thấy hình như nó thích ...à .... học đàn nữa. Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
    - Dạ...tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz. Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
    - Không,...nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ...ngồi máy tính không hàz. Nhích miệng cười gian.
    - ...Dzạ, dzạ, để em nói nó...không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há...Nhìn em cười khí vãi cả thế.
    - Khi nào anh bay vào đây...em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
    - Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh...thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườ
  2. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    m em lắm...nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết...hà hà. ^0^ Cười như dở người, cười như đúng rồi í.
    - Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh...nói câu cuối í.

    Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát": Ăn cơm thôi ku". Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:

    - Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
    - Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
    - Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả...ngu ngu đù đù Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
    - Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi Mình chèn giọng ra.
    - Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^ Cười ha hả.

    Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...vì ngại vãi đái. ==. Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 Chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ you know what. ^^

    Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.

    Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
    - Ba quyết định li dị rồi D ơi...họ không sống chung với nhau nữa...ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...hic hic...không biết làm sao giờ D ơi...em muốn ở lại đây...hức hức...làm sao giờ D...Ba quyết định rồi...chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn...ák...huhu...không muốn đi mà...

    Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.

    Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó...Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy...
    ...và rằng...bây giờ...
    ...nhỏ vẫn cười...

    Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.

    Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ. Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo
  3. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy. Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li". Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.

    Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm ...chó, sét đánh tét đầu...thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em...em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu". Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.



    Chap 16:

    Sau khi tiễn nhỏ đi, cả tuần sau đó em vẫn như người mất hồn, cứ thơ thẩn như thằng điên, trong đầu thì cứ thấp thoáng hình bóng nhỏ, cứ nghĩ về lúc nhỏ khóc và đứng nhìn em, em hồi tưởng lại tất cả các kỉ niệm mà chúng em đã có mọi lúc, mọi nơi và hầu hết thời gian, biết em bị stress nặng nên Dì lo lắng lắm, gọi điện thoại cho ba tứ tung cả lên, ba đòi bay vào các kiểu để lo lắng và chăm nom cho em nhưng cứ hễ ba gọi cho em thì em cứ biện minh không sao, con vượt qua được, ba đừng lo và thời gian ấy ba càng lúc càng bận, bác bạn chí cốt và ba cứ quần quật suốt ngày mà công việc cứ như núi đất không vơi đi được bao nhiêu dù đã chăm chỉ cào xới.

    Nhiều lúc khi trời đã khuya, khoảng mười hai hay một hai giờ đêm em rất hay bừng tỉnh giấc và cứ ngồi ôm gối thẩn thờ nhìn và hư không ánh sáng như một thằng tự kỉ thời chiến bom đạn dập không chết nên còn sót lại, Dì thì đêm nào tỉnh giấc lên phòng canh em sợ em có chuyện gì hoặc cứ đơn giản như ngồi với "ánh mắt sao mà xa xăm" là Dì lại đặt em nằm xuống, ngồi canh bên nệm và nước mắt thì cứ như chức tuôn ra nơi khóe mắt. Bạn bè em biết tin đến thăm nhiều lắm chứ, tụi nó toàn đi tay không ^0^,cả thân và không thân, khuyên cũng có mà răn cũng có, em thì chỉ ậm ừ cho qua hết và rằng tao là nam nhi nhưng cuối cùng thì đâu lại vào đấy như nước đổ đầu vịt thôi ...Dì thì dần cũng biết chuyện, nhưng chẳng hiểu sao và nghe ngóng thế nào mà câu chuyện Dì nghe về nguyên nhân em bị tự kỉ nó lại như này : Em iu đơn phương nhỏ, nhưng nhỏ từ chối vì bay ra nước ngoài cùng gia đình nên em thành ra như thằng thất tình vì yêu đơn phương và nảy sinh...tự kỉ...== không biết con nào kể thế nữa...== thiệt là vãi hà.

    Các thím nghe đến đây thể nào cũng nghĩ một thằng chai lì về cảm xúc ngang sỏi như em vào thời điểm trước đó tại sao lại ngu vãi cả đái, đi lụy tình vì một tình yêu chợp tắt và mang tính chất học vãi cả trò lâu đến như thế nhĩ, em cũng xin nói luôn là thời điểm đó em nhận thức được tất cả chứ, nhưng vì suốt ngày em cứ nghĩ tới nhỏ và hình ảnh nhỏ khóc lóc, cả những kỉ niệm mà tụi em từng có, chỉ là nhớ lại với bộ mặt đù siêu hạng đã được chứng thực bởi bà Dì xì tin dâu nên mới có cảm giác em như thằng tự kỉ ngồi 1 mình giữa đêm khuya, nói chung sự thật nó là như thế thôi mà tại Dì làm lung tung ben vấn đề hết cả lên, mà dù sao em cũng có phần lỗi, cứ điên điên hoài thì bố ai không lo, không nghĩ từ có chuyện nhỏ tí ti và cả tới những tình huống xấu nhất có thể xảy ra chứ,Co một lần, một chuyện đã xảy ra, một tình huống của cái thưở bồng bột và dại khờ ấy. - ^

    Có một đêm nọ, cũng trong cái tiết hè năm ấy, giữa tiếng máy lạnh đều đều mà lè xè, em đang ngủ thì chợt giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà thì ôi thôi...một...một...một khung cảnh vẫn như mọi ngày các thím ạh ^^, em nằm nhìn ngơ ngác bồi hồi một lúc rõ lâu không biết rỏ là bao lâu nửa nhưng ước chừng gần nửa tiếng ấy, suy nghĩ về nhiều chuyện về người cũ và bước đường sắp tới mình phải vượt qua, về ba, về mẹ, về lum la đủ thứ. Đoạn em ngồi dậy, ngáp dài phát thành tiếng thì chợt nhận thấy một bóng đen lù lù dưới tầm lưng chừng của cái đệm...

    Àh, nhân đây em cũng nói luôn, phòng mà cụ thể là chỗ nằm của tất cả các phòng trong nhà em, chỗ để nệm nằm đều được xây cao hơn hẳn và kê nệm thôi chứ nhà em không dùng giường nhé . ^^.

    Bóng đen ấy tuy lạ mà quen, lạ là vì trước đây phòng em
  4. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    chưa có ai vào mà ngủ gối đầu như dở hơi thế này cả ==, nhìn mà mém tí bật ngửa. Quen thì là vì cái con người đó vẫn như mọi ngày, tông xẹt tông đen ngòm chứ gì nữa ==, chắc tính mặc đồ đen để tôn da - dáng các loại đây mà. Một thoáng giật mình, em liền lia mắt lại nhìn gần cho kĩ, thì ra là Dì, haizz đến là bách nhục với Dì, mình có bệnh tật gì đâu mà nằm đêm trông như trẻ con ý, với cả chắc Dì nghĩ mình không qua được đêm nay giồi T. T, rồi thì tự tử các kiểu đây. Lúc đó thì em thấy vừa tức lại vừa thương Dì, thương lắm luôn ấy, vì em mà Dì phải khổ, trông nom đủ thứ rồi còn bây giờ đến cả giấc ngủ cũng không lành nữa, nhìn Dì nằm gác tay và đầu lên nệm đến là thương ^^, đôi môi nhỏ nhỏ và đỏ ửng, cái mũi cao và bé, đôi mắt thì to nhưng nhắm lại lim dim kiểu tìm Lim vô cực với cả tích phân không giới hạn thế hả Dì ^0^, nhìn xinh vãi hà. Thú thật nhìn rất là yêu, muốn nhéo cho cái, em cũng công nhận với các thím là nhìn vào Dì làm em nhớ lại cái hoàn cảnh 18- vài Chap trước, những suy nghĩ bậy bã lượn lờ qua đầu một thằng tự kỉ xuyên màn đêm thì các thím biết thế nào rồi đới...
    Một phút đỏ mặt thì em cũng dần đi tới quyết định...sẽ...



    Chap 17:

    Thật đấy, lúc đó nhìn Dì rất đáng yêu, lòng em chợt bồi hồi xao xuyến, phút chốc trong em hình bóng nhỏ như nhạt nhòa và bị che lấp bởi ảo ảnh của cái bóng đen đang gối đầu lên nệm kia.Em ngồi nhìn lung lắm, cũng bởi tại nhìn lâu và suy nghĩ toàn xxx nên mặt em đỏ ửng, máu trong cơ thể như dồn vào các mao mạch trên cơ mặt, khó chịu và nóng bừng.Tay chân em run rẩy vì cảm giác háo hức và hồi tưởng về cái đêm hôm ấy, hình ảnh cái khe hẹp hiện ra lồ lộ và khiêu khích, thật đê mê và lôi cuốn.
    Em ngồi nhìn và suy nghĩ lung lắm, nhìn vào khuôn mặt Dì, nó thất đẹp và càng nổi bật hơn khi Dì ngủ, thật ngây thơ và thánh thiện, chợt một ý tưởng mong lung và bất chợt hiện lên trong đầu em "thơm phát xem thế nào", ngay lập tức em vạch ra kế hoạch tác chiến chỉ trong vài phần trăm giây, mà như các bậc cao nhân thời xưa có dạy:"Nam nhi chi chí, dám nghĩ là dám làm" còn nếu các thím nào tò mò muốn hỏi về bậc cao nhân ấy tên họ là gì??? thì xin thưa luôn là "Em éo biết". ==.Đoạn nghĩ là làm ngay, em ngồi ở tư thế qùy gối xuống nệm và từ từ chống 2 tay xuống luôn, mặt em tiến sát lại ngày một gần với mặt Dì, lúc này mà xét thì chỉ cách khoảng 1 gang tay.Môi em từ từ tiến lại ngày một gần má Dì... và rồi... chụt... môi em và má Dì tạo 1 tiếng động khe khẽ giữa màn đêm tĩnh mịch, cảm xúc lúc đó trào lên trong em cuồn cuộn, liên hồi và cực kì khó tả.Em có cảm giác như sự khao khát, của việc chiếm hữu điều gì đó đeo bám và nó không ngừng thôi thúc em tiến lên, làm 1 cái gì đó đi để thỏa mãn nó và tạo bước đà cho nó chạy ngày một nhanh hơn, thật lẫn lộn và rối bời.

    Cũng vì cái cảm giác đó và vì lần đầu thành công nên em quyết định chơi tiếp phát nữa, lần này sẽ xa hơn đó là vào cái khe hẹp... giữa hai môi Dì hay người ta còn gọi là cái miệng ý ^0^.Nhẹ nhàng cúi xuống và thêm một lần hôn nữa thì không thể tưởng tượng được hết cảm xúc vui sướng trong em sẽ tăng lên đến dường nào nữa...Nhưng tréo quèo thay, cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, cuộc đời éo như mơ và chuyện ấy đâu ai ngờ, khi em vừa đưa cái bản mặt đù đù và ngu ngơ của mình tiến gần mặt Dì thì ôi thôi, Dì lờ đờ mở mắt ra, một cảm giác lạnh sống lưng tràn đến, ngượng ngùng đến khó tả, và khó tả đến mức dù cố gắng tả lại thì vẫn éo tả được =.=.

    Khi nhìn thấy Dì vừa lờ đờ mở mắt ra thì em ngay lập tức ngước mặt lên, mặt dù vẫn ở tư thế qùy mình hồi hộp và lo lắng lắm, không biết Dì có lờ mờ đoán ra là mình mới vừa "thơm" má Dì hay không, Dì mà biết thì bách nhục luôn ấy T.T, híc trong vài phần trăm giấy ấy, em quyết định lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi, em đưa tay lại gần phía má của Dì và... nhẹ nhàng em uốn MU bàn tay lại... khẽ gõ mạnh vào mặt Dì một cái đánh "Bép", ngay lập tức em rút tay về, Dì thì vừa ngạc nhiên và tròn xoe mắt nhìn em, nói ngay:

    - Lại dậy àh??? Có sao hông con?? - Nhìn em là lộ hẳn ánh mắt lo lắng.

    - Dạ, sao Dì lại nằm đây, về đi - Em nói mà cúi mặt xong ngước lên lườm lườm.

    - Híc, lo cho con quá chứ gì, sợ tối con tự tử nên ngồi canh nè ^0^ - Nói mà bắt đầu cười cười, rõ hâm.

    - Làm gì mà phải tự tử, khùng quá Dì, con trai chứ đâu phải bê đê đâu mà dzậy ==- mình nói rõ to.

    - Nhưng mà mặt con đù - Dì giải thích, híp mắt.

    - Đù chứ đâu có ngu đâu, mệt, đi tè đây- Nói rồi mình đứng dậy

    - Khoan con...vậy thì nhớ đừng có suy nghĩ lung tung nữa nha, nhìn mặt đơ quá...!!!- Dì hét lớn

    - Vầng, Dì đi ngủ dùm con cái, nhìn mắt như gấu- Dì nghe mình nói mà hốt hoảng sờ sờ nắn nắn da mặt nhìn tếu vờ lờ.

    Mình đi đằng trước, Dì đi đằng sau, mình ghé WC còn Dì thì đi vào phòng, ngáp dài một cái rõ to, đoạn tè xong thì mình lên phòng nghĩ ngợi lát rồi ngủ lúc nào không hay luôn.

    Vài ngày sau thì nhỏ điện thoại hỏi tình hình sức khỏe rồi khuyên này kia, mình thấy nhỏ như khóc qua điện thoại, mình cũng xao xuyến rất nhiều.Nhưng thôi, vu vơ thế đủ rồi, hôm ấy cũng là một ngày trong tháng 7 thôi.Sau giai đoạn tự kỉ
  5. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    không thông báo trước đã làm cho Dì nghĩ mình là một thằng tâm thần có tiềm tàng nên đã lật đật gọi điện thoại xin ba mình cho phép Dì được quản giáo mình chặt hơn, mình mỗi khi ra ngoài đều phải thông báo cho Dì là đi đâu??? và lâu lâu Dì còn hay lên phòng mình bất chợt nhìn vào xem có đang "cắn thuốc" hay không, theo lời Dì nói là như vậy, đến khổ.Nhiều lần mình méc ba về vấn đế này thì ba chỉ vỏn vẹn một câu "Ba biểu", và van xin Dì đừng như vậy nữa thì Dì cũng lại "Ba biểu", đến là chán, à thời gian đó mình được cho nghĩ học hầu hết môn, chỉ học 3 môn cần thiết thôi các thím ạh, nói chung cũng sợ thua thiệt bạn bè lắm chứ, nhưng thiết nghĩ cứ cố gắng là ok nên vơi sầu đi bớt phần nào.

    Mặc dù nhỏ đã không còn là nỗi lo nghĩ của mình mỗi ngày nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại về hỏi han tình hình bạn bè và nhờ vả chỉnh sửa hay hướng dẫn hoặc là tâm sự về việc ba nhỏ, chị nhỏ, những đứa bạn trên lớp này kia, đủ thứ, dần dà mình cũng quen dần và sống 1 cách tập trung hơn, trong lòng mình thì vẫn còn nhớ nhỏ nhưng thật sự khi tham gia vào công việc như dọn phòng hay làm mấy thứ này kia phụ Dì thì mình cũng quên bén đi nỗi canh cánh trong lòng ấy.

    Một sự việc xảy ra...

    Ngày hôm đó, mình nhớ không lầm là đêm hè của một ngày 8 oi ả, đang chat yahoo với thằng bạn thì thấy đột nhiên một cái buzz! to uỳnh, mình hết hồn bấm qua khung thì thấy thì ra là nhỏ, mình tốn gọn lại là nhỏ nói: Mặc dù ba nhỏ chia tay người mẹ đó, nhưng chị em nhỏ vẫn rất thương mẹ kế, hay gọi điện thoại,mẹ kế nhỏ đang bị ốm, chẳng ai ghé qua nhà nhỏ và chăm sóc mẹ kế lúc này, nhỏ lo lắm sợ mẹ kế xảy ra chuyện gì không hay thì nhỏ chết mất và nhỏ muốn nhờ mình qua chăm mẹ kế nhỏ xem có sao không??? nhỏ năn nỉ mình rất nhiều nhưng mình đều từ chối vì... lúc đó đã rất khuya mình vừa làm biếng và vừa sợ đi đêm nữa, nhưng mà nhỏ năn nỉ ghê lắm nên mình đành chiều lòng và hứa sẽ qua ngay tuy nhiên nhỏ phải gọi điện thoại trước cho mẹ và vì nếu không thấy ai là mình về luôn đó, sợ bị giang hồ dòm ngó thì khổ lắm, nhỏ bắn số điện thoại nhà nhỏ cho mình vì cơ bản mình xóa hôm bữa rồi.

    Như đã hứa, mình thay đồ và dắt xe ra khỏi nhà trước ánh mắt không tin tưởng của Dì, xin mãi Dì mới cho đi với lí do bạn bệnh nặng, qua thăm tí cho nó vui rồi lát về mà. Rồ ga chạy tới nhà nhỏ.Vừa đi mình vừa run, không phải vì tiết trời mà vì lo lắng và sợ sệt, đi mà tay lái run run các kiểu, sợ sệt trước ánh mắt khách của các quán nhậu ven đường còn mở cửa, sợ thằng boy nào thấy mình ngu ngơ lại theo xin tiền thì khổ, sợ thằng gay nào đấy hâm mộ và có ý đồ dò theo âm mưu cướp zin cửa sau thì càng ê chề hơn nữa ấy chứ ^^... Xe cứ đi.

    Tới trước nhà nhỏ, em gọi điện thoại nhà nhỏ thì thấy giọng phụ nữ bên kia yếu ớt:

    - D đó hả con, cô không sao đâu con, con về nghĩ đi!

    - Dzạ nhưng cô ơi, nhỏ nhờ con qua đây, cho con vào xem cô bị làm sao có cần gì không rồi con mới về được - mình quả quyết.

    - Không sao đâu con, cô không sao hết ák, tại nó làm quá lên thôi, con về đi không ba mẹ lại mong, cẩn thận trộm cướp ák- Cô vẫn nhỏ nhẹ và yếu ớt.

    - Híc, cô mở cửa cho vào vào lát rồi con mới về được chứ ngoài này... ngoài này tối quá cô ơi, con lỡ qua rồi, coi cô bị sao rồi con về ngay - Mình hơi lớn giọng xíu.

    - Con đợi cô xíu, cô ra ngay.

    Em đứng chờ một lúc thì thấy mẹ nhỏ ra, phải tả sao nhĩ, cô ấy không cao lắm, khoảng gần 1m6 thôi, tướng người theo em nhìn thì có da, có thịt khuôn mặt tròn, mái tóc uốn xoăn và bó gọn cột tóc kiểu đuôi ngựa, trắng trẻo, nhìn rất duyên nhưng duyên theo kiểu một người phụ nữ thành đạt, một người khá qúy phái.Cô đang làm trong một ngân hàng ở quận 1.

    Cô ấy đi với 1 dáng điệu có vẻ hơi mệt mỏi và phờ phạt, trách sao được, con người ta đang bịnh mà, em nhẹ nhàng chào cô rồi đẩy xe vào sân bước lên thềm thì cô nói vọng vào từ hướng cổng:"Con ngủ đây đêm nay luôn đi, sáng về, giờ này cò ra đường thì nguy hiểm lắm".Thiết nghĩ cũng đúng vì em không dám chạy về nhà lúc này, vừa tối lại vừa nguy hiểm, có anh nào xinh trai nghiện ngập nhào lại chơi cho phát thì phẻ đời lắm nhễ, nghĩ đến đó mà em chợt rùng mình, đoạn em nghe lời và dắt xe hẳn vào nhà cô luôn.

    Cô đóng cổng và phụ em đẩy xe lên, nói là phụ nhưng hình như cô chỉ cầm cái biển số đủn đà đủn đỉnh thì phải.hì hục một lúc thì cũng xong, em vào nhà.Cô khóa cửa chính lại... và...



    Chap 18:

    Cánh cửa từ từ khép lại, cô T quay lại phía em nhìn và khẽ nói giọng khá nhỏ như vừa đủ nghe:

    - D lại ngồi ghế uống nước nhé, đợi cô xíu, xuống bắt cái nồi cháo đã - giọng cô có vẻ íu ớt và khá mệt mỏi, có lẽ phần vì mệt và phần vì mới ra gió nên trông rất là tiều tụy và xanh xao hẳn đi, đến là thương.

    - Dạ thui cô, cô cứ để con, con biết mà, cô đang mệt, cứ nghĩ ngơi, con xuống làm cho... nha cô- Em nói giọng chắc nịch.

    - Không sao đâu, cô hơi mệt thôi, tại con nhỏ làm quá lên, phiền con qua đây vậy là quá lắm rồi, con ngồi chơi, đợi cô tẹo- Cô cười nhẹ, khoe cái má lúm đồng tiền khá xinh tuy lộ ra không nhiều.

    - Dạ thui cô, cô để con phụ chứ con qua đây đêm khuya phiền cô vầy mà ngồi khôn
  6. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    g thì kì lắm lun ak cô- Em chu mỏ nhè nhẹ.

    - Hic, ừm, hì, có con qua đây với cô là cô an tâm rồi, bây giờ còn đòi phụ nữa, ừm, vậy xuống bếp với cô- Cô cười tít mắt, lúc này má lúm đồng tiền trở nên sâu và nhìn cô rạng vãi cả ngời ^^.

    - Dạ- Em dạ 1 một tiếng rõ là to.

    Đoạn cô đi trước, em nối bước theo sau, cơ bản là hồi trước có qua nhà nhỏ chơi và 2 đứa từng có khoảng thời gian hú hí ở nhà bếp này nên không gian hẹp ở đây đối với em không còn xa lạ gì nữa, vào bếp thấy cô xắt xắt, băm băm cái gì thì em đều lấy hộ cô và cũng nói chuyện khá nhiều:

    - Giờ này D sang đây Dì con không nói gì hẻ?? - Cô dựa đầu vào tường vì căn bản như cô rất mệt mỏi, thỏ thẻ hỏi.

    - Dạ, không sao đâu cô, Dì con dạo này dễ lắm, nãy con cũng nói xạo với Dì con là qua thăm bạn bị cảm òi- Em trả lời.

    - Chời, hihi, hóa ra nói xạo Dì để qua đây hẻ, bình thường đi chơi đêm nhiều nên hay nói xạo lắm đúng hông - Cô cười xòa và như kiểu thăm dò.

    - Đâu có đâu cô, con ngoan lắm, ở nhà suốt, Dì còn nói là con ở nhà quài, mặt nhìn đù với lại như thằng bê đê nữa kìa - Em nhắc lại mà trong lòng quặn thắt, đến là khổ với bà Dì xì tin dâu. ==

    - Hì, Dì D nói chuyện dzui quá ha, ờ mà ở nhà quài sao học hè được con - Cô tròn mắt.

    - Dạ, con nghĩ bớt mấy môn phụ, chỉ còn học 3 môn chính thôi, tại học nhiều stress quá cô - Em thành thật.

    - Hì, ừm, bữa 2 đứa nhỏ đi cô... không có ra tiễn được, tại kẹt côn chuyện á con- Cô vừa nói vừa xoa đầu như kiểu mệt mỏi mà cố gượng nói chuyện với em vậy.

    - Dạ, cô có mệt thì lên phòng nghĩ đi, con coi tắt lửa rồi mang lên sau cho, thuốc cô để đâu?? - Mình khuyên cô hết sức chân thành vì thấy cô có vẻ mệt mỏi quá.

    - Không sao đâu con, cô vẫn đứng chờ được, không sao đâu, hì- Cô trả lời giọng cố gượng.

    - Mà sao giờ này cô mới nấu cháo, uống thuốc zậy cô??? đêm mà bịnh zầy là cực lắm- Em hỏi.

    - Nãy gần 11h cô mới về, nghĩ không sao nên tính đi ngủ luôn, ai dè tự nhiên nổi lên mệt mỏi và tay chân mất sức hẳn đúng ngay lúc con nhỏ gọi về nữa, nge giọng cô mệt nên nó tra khảo đủ kiểu, thế là lộ, làm phiền con lúc đêm này, cô ngại quá- Cô nhìn mình nói.

    - Dạ, không sao đâu cô, con bịnh thì cũng muốn có ai đó kề bên, dù không làm gì đi nữa, nhưng có người ở gần vẫn an tâm hơn, hồi ba con mới ra ngoải con cũng vậy mà cô, nên con hiểu lắm - Em giải thích.

    - Ừm, hì - Cô cười.

    Đứng được thêm lúc thì nhìn cô như muốn nghiêng ngã, em khuyên cô lên phòng khách đi, đợi cháo được thì em sẽ mang lên ngay, chứ cô cứ đứng đây quài không tốt, khuyên riết rồi cô cũng nghe lời, thế là cô lên phòng khách nằm nghĩ, còn em thì vẫn lay hoay dưới bếp



    Khoảng chừng 1 lát sau, cháo bắt đầu ùng ục thì em xắt một ít hành quăng vào rồi khuấy khuấy, tắt bếp và múc ra tô luôn, nhẹ nhàng và chầm chậm em bước đi lững thững lên nhà trên.Lúc này cô đang nằm ở phòng khách trên chiến ghế sô- pha màu đen tuyền, khẽ để sát trên mặt bàn, em nhẹ nhàng gọi khẽ:

    - Cô ơi, dzậy ăn cháo rồi uống thuốc cô ơi, con múc ra rồi nè- Mình gọi khẽ vì biết cô chưa ngủ được đâu.

    - Xong rồi hả con, phiền con quá... con cũng múc ăn luôn đi chứ, sao lại múc có 1 tô vầy?? - Cô nói và cầm cái muỗng lên.

    - Dạ thôi cô, nãy con ăn tối ở nhà no lắm rồi, với lại ăn đêm con hay bị... chột bụng lắm- Em thành thật.

    Cô múc từng muỗng nhẹ nhàng và đưa lên môi, từng muỗng từng muỗng một, không hồ hởi cũng không bất cần, cái cách mà cô ăn không hề điệu mà còn trông rất đứng đắn và lịch sự, àh nhân đây em cũng xin miêu tả cái cách bà Dì của em ăn uống luôn chứ, đó giờ chưa đề cập đến vấn đề không kém phần "nhạy cảm" này. ==



    Mỗi khi Dì ăn ngoài chén cơm ra còn phải để cả 1 cái đĩa nhỏ cạnh bên, cái dĩa đó dùng để gắp thức ăn bỏ vào chứ không có bỏ chung đồ ăn vào cơm đâu nhé, mỗi lần gắp cái gì là bỏ tém vào một góc dĩa rồi ngồi dọc dọc chỉnh chu này nọ, ăn thì như mèo ăn ấy, đã vậy cột tóc thì cao mà cứ hễ ăn là cứ lấy tay vén tóc lên xuống các kiểu, chòm tới múc canh thì lấy tay che cổ hoặc bịt cổ áo lại rồi thì đang ăn mà thấy móng tay kì kì hay hay thấy có vấn đề gì là bỏ đũa xuống ngồi chỉnh chu, nói không điêu chứ có lần thấy Dì còn dịch cái ghế ra xa cái bàn rồi tiện tay lấy cái bấm móng tay tỉa tỉa nữa, em phải liếc xoáy+ đá đểu các thứ mới chịu ăn lại bình thường.Nhai cơm thì nhai 1 bên rồi nhìn người đối diện xong cái đổi qua bên kia nhai tiếp xong lại nhìn, ăn mà dính miệng hay vô tình đũa dính nhẹ vào mép là lấy khăn giấy chà chà, chùi chùi, đến là khổ, cũng vì màu mè hoa lá cành trong ăn uống nên hầu như tất cả các buổi ăn cơm trong ngày và tất thảy các ngày trong tháng em đều ăn xong trước và run lên phòng trong khi Dì còn nhai 1 cách chậm chạp, trong từ điển của Dì không có từ "Và cơm" mà chỉ thấy xới từng muỗng cơm nhỏ rồi cho vào miệng, trước khi gặp Dì em chưa từng nghĩ ăn cơm thế kỉ 21 mà phải khó khăn đến như thế, thật là khổ ải với những người khó tính như em khi ngồi ăn chung với những thành phần "điệu chảy nước " như vậy.



    Trong thời gian cô ăn thì em ngồi móc điện thoại soạn tin nhắn cho Dì báo là "tối nay ngủ nhà bạn luôn, không về Dì đừng đợ
  7. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    i cửa nha", khoảng một phút sau thì thấy cuộc gọi, nhìn thấy của Dì thì em không bắt máy vì sợ cô đang ăn, lại sợ cô suy nghĩ nhiều về việc em ở đây, không nên thật sự là không nên, em từ chối cuộc gọi thì lập tức tin nhắn của Dì tới ngay "Méc ba mày nè con...==", híc đọc tin nhắn mà em đến rụng rời, vãi thiệt là vãi bà Dì, em nhắn tín đáp ngay sợ Dì gọi cho Ba lúc này thì em chết mất, vì thể nào Ba cũng gọi điện thoại hỏi han em này nọ, phiền hết cả lên."Không phải đi chơi, đang ở nhà bạn, khuya quá hông dám về, Dì ngủ đi, sáng mai con về sớm" và bấm send, cũng phải vài phút sau thì tin nhắn của Dì mới tới "Sáng mai nhớ về sớm, không thì méc ba đó,bye".Đọc xong tin nhắn của Dì mà em thở phào nhẹ nhõm, đôi chân này như trở lại với mặt đất chai sạn, em liếc nhẹ cô thì thấy cô cũng đang nhìn em, rồi sau đó lại múc ăn tiếp.Cô ăn một lúc thì cũng hết và ngước mặt nhìn thẳng cười tươi nói với em:

    - Con trai mà nấu ngon nhĩ - Cười tít mắt.

    - Hic, toàn cô nấu mà, con chỉ bỏ có nắm hành vào thui, cô để thuốc ở đâu??? con đi lấy cho- Em nhìn và nói.

    - Trên tủ lạnh á, hồi bữa uống thấy hình như còn 2 liều- Cô mở to mắt nói.

    - Chời ơi, thuốc chữa bệnh khác nhau sao mà uống được cô- Em than vãn.

    - Hổng phải, thuốc cảm cúm luôn mà!!!- Cô nói khẽ.

    - Nhưng con thấy cô bị cảm sốt chứ có sổ mũi đâu mà cảm cúm cô- Em giải thích.

    - Kệ, hông sao đâu, uống được mà- Cô cười trừ.

    Em đành phải chịu vì giờ này không biết tiệm nào còn bán thuốc không nữa với lại dù có bán em cũng không có can đảm ra đó, ngõ thì tối mà hình như nãy tới đây em chẳng thấy tiệm thuốc nào trong phạm vi gần cả, xuống tủ lạnh thì thấy quả thật là còn 2 liều, nhìn bao thì có vẻ cũng mới đây thui hàz, nên thôi, em lấy lên cho Cô + thêm li nước lọc.Đoạn cô bỏ thuốc vào miệng và nhấp li nước lọc từng ngụm từng ngụm, rồi từ từ nằm xuống.

    - Cô ơi, cô lên phòng ngủ đi, chứ ở đây ngủ không tốt đâu- Em khuyên.

    - Cô nằm nghĩ rồi lát lên phòng sau, chứ bây giờ cô còn đau đầu và hơi chóng mặt nữa, con buồn ngủ thì cứ lên phòng cô trên lầu ngủ cũng được, chứ phòng của mấy đứa nhỏ có bụi rồi, lát cô lên dọn sơ rồi cô ngủ phòng tụi nó luôn - Cô nhắm mắt và nói.

    Nghĩ cô nói vậy cũng đúng, nên em cũng dạ rồi thì ậm ừ nghe theo, đoạn lên tầng trên vào phòng lấy cái gối xuống để ở ghế, sau đó em xuống bếp lấy cái khăn nhỏ treo trong phòng tắm giặt sơ qua rồi ngâm vào nước ấm, thật ấm, vắt ráo rồi lên đắp trên trán cho cô, và đưa cô luôn cái gối cô khẽ giật mình và nói:

    - Chu đáo quá, cô cảm ơn, đang tính đi làm thì con làm hộ, cảm ơn nhé, hì - Cô cười lộ má núm mà khen lấy khen để.

    Em chỉ cười với cô một cái và đi từng bước lên cầu thang, đang đi được vài ba bước thì điện thoại rung lên, khẽ móc ra xem thì ôi "Ba 2" gọi em, híc.

    P/s:Ba mình xài 2 máy điện thoại, số kia mình lưu là Ba còn số này là Ba 2.^^

    Em bụm lại và chạy vội xuống nhà bếp nghe thì Ba làm luôn cho một tràn nào là bạn bệnh thì để sáng thăm, chứ đang đêm đang hôm đi vậy lỡ có chuyện gì thì sao, rồi lum la, sáng về sớm các thứ em ậm ừ rồi nói đóng cửa ngủ kín mít thì đâu có sao, tại thằng bạn con bệnh rồi lí do lí trấu các kiểu. sau một hồi hứa hẹn thì cuối cùng ba cũng nguôi ngoai và nói em là sáng nhớ về sớm, cấm giận Dì, giận là biết tay Ba, cũng vì Dì lo cho con rồi thì này nọ.Nói một hồi cũng xong, em chúc ba ngủ ngon rồi cúp máy, từ từ đi lên cầu thang và khẽ nhìn sang phía ghế sô- pha chỗ cô nằm thì thấy cô như ngủ say rồi, chẳng cử động gì, em nhẹ nhàng tiến lên phòng mà ban nãy em vào lấy gối.

    Phòng này trước đây nhỏ đã từng giới thiệu cho em biết là phòng của ba mẹ nhỏ, nãy em lên lấy gối thì thấy 2 cái gối cặp làm cho em càng chắc chắn hơn, nhưng tuyệt nhiên trong phòng chẳng thấy bức hình nào của ba nhỏ cả, chỉ thấy toàn hình của cô thôi thì phải, nghĩ xa lúc đó chắc có lẽ vì cãi nhau to nên cô ghét chú và dẹp hết đi luôn cũng nên, chẳng biết chỉ có thể là suy đoán thôi, em nhẹ nhàng tiến lại gần giường và nằm xuống cảm giác rất sản khoái, rất êm và dường như xua tan được những mệt mỏi mà em đã phải chịu từ việc làm một chuỗi các hành động vào cái khoảnh khắc mà như mọi ngày em vẫn đang yên giấc, hơi mệt xíu em duỗi thẳng thay chân ra thì quẹt trúng một cái gì ý, ngồi dậy và nhìn thì bình thường thôi, là quần áo của cô khi đi làm về, cô làm trong một ngân hàng ở quận 1, váy ngắn đen và áo trắng - áo khoác ngoài cùng màu quần, chắc vì mệt nên cô chưa kịp cất dọn.

    Em đứng dậy lấy cái áo khoác cài vào móc và treo lên trên cái giá, cái áo cũng thế và cả cái váy, nhưng khi đã móc lên giá hết rồi thì chợt nhìn lại, còn hẳn một cái quần chip màu đen ở lại trên giường, kiêu hãnh và lồ lộ nhăn nhó, nhìn kĩ và soi mói thì chất liệu vải mỏng, mang để kìm và bó lại chứ nếu về che chắn thì khẳng định là che không nhiều đâu, chắn chắn là như thế.Khi vừa nhìn thấy chiếc quần chip thì em bắt đầu nổi da gà, những ý tưởng khám phá bắt đầu nảy lên trong em, những tình tiết 18+ bắt đầu lại bay bổng trên cái đầu ngơ ngác và non nớt này...

    Nhưng chưa vội gì cả, lúc đó em lo lắng lắm, vì cảm giác ở nhà
  8. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    một người lạ làm cho em thêm phần hồi hộp hơn nữa, cảm giác như muốn mà không thể, tức tối và khó chịu, nhưng rồi em cũng đánh liều, xuống xem cô thế nào đã rồi mới quyết định chuỗi kế hoạch cần thực hiện trong đầu... @.@

    Em nhẹ nhàng tiến xuống cầu thang và tiến gần lại phía cô, khi chỉ cách vài mét thì em nghe thấy tiếng thở của cô rất đều đặn và khá là lớn, cô đã ngủ khá say phần vì mệt vì cảm và phần có lẽ cô đã uống thuốc nên giấc ngủ đến với cô dễ dàng hơn.Nhưng khi em vừa đứng lên thì ôi thôi, lúc đó nhiều bộ phận trong người em cũng đồng lọat đứng dậy vì cơ bản hình ảnh đó nó như này:xem video minh họa và cùng hình dung nhé @@

    Em nhìn thấy cô nằm đó, em thở rất gấp và...em... đã...
  9. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    Chap 19:

    Quả thật khi vừa bước xuống cầu thang, em chỉ nghe thấy nhịp thở khá đều và rất khẽ trong cái không gian tĩnh mịch và u tối của đêm hôm ấy. Các thím cũng có thể dễ dàng hiểu được: hôm ấy cô đang bị cảm nên không mở điều hòa có cảm giác hơi nóng- ngột ngạt và cả tối vì cửa bị đóng rất kín,chỉ có bóng đèn điện từ nhà dưới hắt lên tạo một mảng khá bé trên cái sàn nhà phòng khách này.

    Tim vừa loạn nhịp lại thêm toàn thân thể run bần bật khi trong đầu chỉ liên tưởng đến những hình ảnh 18+ trong cái phòng trên lầu kia mà em đã ấp ủ giai đoạn chuẩn bị sẽ thực hiện ngay sau khi đi thám thính tình hình xem cô ngủ chưa, lần mò tới cái ghế sô- pha, lưng tựa vào thành bên ghế, em đã hơn một lần suy nghĩ và phân vân liệu mình có nên tiếp tục hay là từ bỏ mie cái kế hoạch này cho rồi nhĩ, phần vì cô ấy mặc dù là mẹ kế nhưng suy cho cùng vẫn là người mà nhỏ yêu thương và rằng cho tới ngày hôm ấy em vẫn còn dành cho nhỏ tình cảm rất nhiều, phần nữa nếu cô ấy đột nhiên dậy và thấy em đang rình mò lại nghĩ em tính giết người cướp tài sản hay gì gì đấy là em đến chết vì nhục mất, rồi tai tiếng này sẽ tới Dì và bà Dì qúi hóa chắc chắn đả thông kinh mạch nó đến tai ba em thì ba em đến chết vì nhục và thất vọng mất!!! Dày vò lâu lắm, độ vài phút, cộng thêm không gian tối và thiếu ánh sáng làm nên em- một con ma dâm trong đêm với khuôn mặt nặng nề và ủ cmn rũ vãi cả luyện.

    Khi em vừa nghĩ mình đã đi tới quyết định, thú thật là lúc đó và cả tới bây giờ khi ngồi ngẫm lại thì em rốt cuộc cũng chẳng biết mình suy nghĩ cái gì lúc đó nữa, thì bất chợt nghe thấy tiếng thở hơi mạnh một chút của cô T, thật sự là nó hơi khác so với những gì em nghe thấy và cảm nhận được trong những giây phút ngắn ngủi mà em ngồi cạnh cái ghế sô- pha này. Đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh mọi thứ lại trở lại với âm thanh quen thuộc và đều đều như trước- tiếng thở của cô.

    Khi mọi thứ đã đi lại với qũy đạo như cũ thì em bắt đầu với hành động trinh sát theo dõi của mình, em từ từ ngước đầu lên và dần dần đứng hẳn dậy thì ôi thôi, tất cả những hành động và hình ảnh xảy ra trước mắt em đêm hôm đó và ngày hôm đó đến bây giờ em vẫn không thể nào quên, cô nằm đó với 1 chân duỗi và 1 chân chống hờ trên chiếc ghế sô pha hớ hênh và... gợi cảm, vì tư thế ấy mà cái quần chip đen bé tẹo lộ hẳn ra bên ngoài như mời gọi và thách thức những thằng trai tơ với độ tuổi xuân còn sung sức, cái bím như muốn phá tung tất cả xông ra ngoài ghim vào thành phần đối diện với ánh mắt thù địch, cái bím căng lắm và...chắc múp lắm vì nhìn nó tạo nên trên nền quần chip một hình thù khá quái, lần lên khúc trên chiếc áo thun cổ rộng vì tư thế nằm và cũng vì chính bản thân nó- quá mềm và mỏng manh nên khi bị kéo căn không chủ ý, nó bị trật hẳn qua một bên, để lộ hai phần ngực trắng ngần và căng tràn nhựa sống so với cái độ tuổi băm của cô, ngực cô khá to nhìn em như bị chưng hửng và trên trán thì vẫn còn cái khăn mà em đã xả nước ấm và đắp cho cô.

    Thật vậy, vếu to lắm, to khủng khiếp, chiếc áo bị kéo căng đến nỗi phần lộ ít còn bị độ căng của cái áo làm thay đổi hình dạng, còn phần lộ nhiều hơn thì hình như còn thấy cả cái ti len lỏi và khuất bóng hờ sau chiếc áo mỏng và cả chiếc áo lót khá bé kia. Thật sự đến lúc này thì em đang làm văn miêu tả nhĩ, vì cơ bản những hình ảnh ấy em chỉ thấy được vài ba giây thôi, chứ làm gì mà soi mói kĩ thế được, tuy nhiên em cố gắng lột tả chân thật nhất để các thím có thể hình dung, muốn đạt hiểu quả cao hơn thì nên xem lại clip và...ở chap trước, khắc họa khá chi tiết và chính xác value.

    Cô nằm đó hững hờ và khiêu gợi, tim em như muốn nhảy tung khỏi lồng ngực và đầu óc thì quay cuồng giữa những suy nghĩ, những dằn vặt, những nguy cơ và tình huống có thể xảy ra, nhưng rồi em chợt nhớ tới chuyện lúc trước đã từng thử làm với Dì, tại sao lúc đó em thành công mà bây giờ lại không cơ chứ nhĩ, nhẹ như vậy và với cả cô đang bị sốt, ngủ li bì như thế thì làm sao phát hiện ra mình được nhĩ, tới một người khó ngủ và dễ bị đánh thức như Dì còn không bật dậy huống hồ là người ốm như cô. Dần dà với những suy nghĩ lợi và không, tiến tới và dừng lại thì em cũng đi tới quyết định"thôi thì sờ một cái rồi lên luôn, thề với lòng là không làm gì quá giới hạn nữa, yêu một lần rồi thôi...". Nghĩ là làm, em nhẹ nhàng tiến đến gần bên cô, ngồi ngay bên hướng đầu nằm của cô và bắt đầu... gọi khẽ:"Cô T ơi, dậy lên phòng nằm đi cô, cô ơi, cô..." chỉ như thế thôi và em bắt đầu ngồi chờ đợi, nếu như cô dậy thì em sẽ nói cô lên phòng ngủ để giữ sức khỏe, còn nếu như cô không dậy thì em sẽ... làm những gì mình cần phải làm và ai ai cũng biết là làm cái việc gì gì ấy nhĩ , em xin gạch phát vào cái đầu đen tối của các thím và của cả chính bản thân em, lúc đó và bây giờ :gachgirl::gachgirl::gachgirl::gachgirl:. ^^

    Đợi chờ mà hầu như các giác quan của em như dừng hẳn lại, chỉ còn cảm giác thình thịch liên hồn trong lồng ngực, hơi nhói nhưng em sẽ cố gắng chịu, chịu đựng trong sự khao khát mỏi mòn, phải nói là nếu không thử thì thôi, chứ nếu đã thử mà không được phát thuốc đề
  10. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    u đặn thì sẽ tạo nên cảm giác thiếu thốn và nặng nề, bức rứt khó chịu, làm việc gì cũng chả đâu vào đâu cả, đó là cảm giác em đã ghánh chịu từ khi nhỏ đi, khoảng một tháng trở lại, còn nhớ có một đêm nào đó ở cái thưở ấy em còn mộng tinh nữa cơ mà. Vì mơ thấy gì... thì em xin phép là éo nói nhé...^^
    Môt lúc sau vẫn không nghe thấy động tĩnh gì từ cô cả, có lẽ cô đã ngủ quá say, em vừa mừng vừa lo nhưng rồi em nghĩ có lẽ ông trời cũng giúp mình thì phải, tạo cho mình cơ hội và quăn thẳng vào mặt mình để mình phải chụp lấy. Nói đi cũng phải nói lại là lúc đó em thông minh value nghĩ ra được cách đó, em phục em quá các thím ạ, híc phục vờ lờ ra ấy. Từ từ suy nghĩ rồi em dần đưa tay lên chạm nhẹ vào vai cô, vừa chạm được vào một phần nhỏ da thịt ở bả vai mà mắt em nhắm nghiền lại, híc, sợ cô thức dậy lắm ấy chứ, 1 giây, 2 giây rồi 3 giây, mọi thứ vẫn vậy, cô vẫn thở như không có chuyện gì xảy ra, em vui lắm, từ từ và nhanh hơn em di chuyển tay xuống dần và khá nhẹ nhàng xuống khoảng ngực bị lộ ra và thấy vết hẳn của ti ấy, chạm nhẹ vào ngực cô, quả thật cảm giác đầu tiên là nó mịn màng quá, nó mềm mềm, và rất...ấm nóng, khi tay với tới...đó thì em nhìn vào mặt cô, vẫn vậy các thím ạ, cô vẫn thở đều và như chẳng có chuyện gì xảy ra, em dám chắc là cô còn đang ngủ và không biết điều gì đang xảy ra cả.

    Dần dà em cho tay và di chuyển cực kì nhẹ nhàng vào bên trong chiếc áo ngực và rồi cũng chạm nó. Khi vừa chạm vào ti có cảm giác như ti cô nhỏ nhưng mà sao nó cứng, căn quá và như chỉa thẳng ra ngoài vành áo vậy, vì không gian ánh sáng chỉ đủ nhìn thấy nhau một cách mờ mờ và khá là ảo nên em không thể miêu tả chính xác là cái ti nó như nào được, thành thật chia buồn cùng gia quyến. Chạm nhẹ vào ti, chỉ chạm đầu nó 2, 3 phát thui sau đó thì không dám nữa, rút tay ra và để lên mũi ngửi ngửi, phải nói sao ta, cái mùi nó thơm thơm như kiểu nước hoa và cả mùi vải mới, chắc là do dám mùi của cái áo nịt ngực, chẳng bận tâm nhiều quá, vì căn bản lúc đó em chẳng ham hố gì cái khoảng ấy, chắc các thím cũng biết vì sao nhĩ ^^, em lếch nhẹ cả con người mình xê xuống dưới nhưng vô tình chạm nhẹ vào cái khăn nhỏ dùng để lau bàn nên đầu gối em vô tình cùng với cái khăn tạo nên một tiếng động "khịt" theo em thì khá là lớn sao với cái không gian im ắng và tĩnh lặng đến rợn người ở cái giấy phút ấy, "xa xa còn văng vẳng tiếng chó sủa ma". Giật bắn người, ngay lập tức cái mà em phải lia mắt nhìn đầu tiên là đôi mắt cô, em cố gắng nhìn thật kĩ, thật lâu xem cô có phản ứng gì không, tim thì thôi rồi cứ được thể là đập ầm ầm làm em cảm thấy nhức nhối vãi hà, hên là mặt cô vẫn vậy, không có gì thay đổi, vẫn nét mặt kiêu hãnh và rằng, cô vẫn thở rất đều, điệu bộ của một người ngủ say. Lặng lẽ nhấc đầu gối lên khỏi cái khăn, em tiếp tục lê xuống dưới ra phần bên hông của ghế sô- pha, lúc này em đang ở đoạn 3/4 ghế, nơi mà chân cô 1 chống 1 duỗi thẳng băng.
    Luồn tay và phần áo cô, em sờ nhẹ sau đó đặt im trên phần bụng, cái bụng nhấp nhô lên xuống theo từng nhịp thở, rất đều nhưng vì cô thuộc tuýp phụ nữ có da thịt nên lúc đó em còn cảm nhận thêm là nó hơi mềm và với cả không căng với dễ chịu như bụng nhỏ, cái bụng mà em đã sờ hơn chục lần ,yêu vãi tè. Để lâu sợ nguy hiểm, em từ từ lấy ra nhưng không có gan chỉnh chu áo lại như cũ vì sợ có bề gì thì có mà toi àh mặc dù sờ bụng chẳng có hứng thú gì nhiều, nhưng cứ thấy thích thích nhưng kiểu cái gì đó là của mình và mãi sẽ là của mình vậy. Nhìn xuống phần dưới đăm đăm lườm tới cái quần chip lộ ra, nhân đây em cũng chân thành khuyên các thím không cho bạn bè, người thân mặc váy mềm ngủ trưa khi có con trai là người lạ trong nhà, vì nhìn vào những người phụ nữ của ta lúc ấy rất khiêu gợi và dễ làm đánh thức phần con trong người tụi nó. ==.
    Nhẹ nhàng và lặng lẽ, em bóp bím cô ngoài lớp quần ấy, phải nói là nó như sưng và nhô cao lên vậy, lên hẳn và khá cao làm căn cả cái quần chip, nhìn rất lạ và kì, cũng như với nhỏ và với cả Dì vì lúc đó quả thật là em kinh nghiệm còn chưa có, mà dù có thì lúc đó nó vẫn chưa ló ra, em cứ làm răm rắp theo những gì đã dự định và hơn cả là... như những lần trước.

    Mò và bóp chán chê em khẽ kéo nhẹ cái quần chip yếu ớt kia qua một bên, luồn cả bàn tay vào bên trong chiếc quần và khẽ chạm nhẹ mu bàn tay vào bím, hết hồn vì một cảm giác trơn tru, ngay lập tức em ngước lên nhìn đăm đăm nhưng kì lạ thay vẫn chẳng có động tĩnh gì, đầu em ngập tràn những suy nghĩ trong phút chốc nhưng rồi thở vào nhẹ nhõm, em tiếp tục cử 3 ngón tay vào cuộc bắt đầu khám phá. Lấy ngón tay giữa lần mò trong cái không gian hẹp ấy, rà nhẹ vào mép bím, nói chung là lúc đó em chưa hiểu gì cho lắm, tự nhiên khi vừa mới chạm nhẹ vào bím, phải nói là rất nhẹ nhưng mà em rất ngạc nhiên vì tay chạm vào một chất dịch ấm nóng, sau đó thì cả bàn tay em chạm vào cả phần hạ bộ, chất dịch đó ở khắp mọi nơi dưới lớp quần chip, hồi đầu còn nghĩ là chắc cô tè dầm, nhưng khi lấy tay kia chấm nhẹ vào và đưa lên mũi ngửi thì ôi thôi, thực sự là nước "ấy", éo hiểu cho lắm đinh ninh ngay là do cô ra mồ hôi,
  11. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    nên em tiếp tục với cái đầu đầy thắc mắc nhưng vẫn tiếp tục hành động, cơ bản lúc ấy éo nghĩ được gì nhiều, em vẫn biết là khi mân mê nhau hoặc phang phập thì mới ra nước, nhưng rõ ràng là lúc ấy cô đang ngủ mà nên em loại bỏ ngay ý nghĩ đó.

    Lấy tiếp 2 ngón tay rà rà vào bím trong cảm giác nóng nóng và ướt át ấy, em chạm lại vào mép, phải nói là khá khác so với Dì và nhỏ, em thốt ra thành lời:"Lạ dzậy' nhưng chợt biết mình ngu ngơ vào thời điểm dốt nên em hết hồn nhìn quanh quẩn rồi lại nhìn mặt cô trong khi tay vẫn còn giữ 1 bên mép bím, gương mặt cô vẫn chẳng thay đổi gì, hết hồn vãi xoài T. T. Phải miêu tả thế này, bím cô có 2 cái mép hẳn hòi chứ không như nhỏ và và Dì, bím cô kiểu như...à...nó có "cái vành" bên ngoài thành bím, bím như bị sưng ý, lạ vờ lờ, em nhẹ nhàng cho ngón tay giữa vào "tót" một cái rồi ngâm trong bím và dịch đó khá lâu sau đó vẫn chẳng thấy động tĩnh gì nên em lấy ra, xem tình hình thế nào, vẫn chẳng nghe gì, nhưng ngay lúc ấy một suy nghĩ trào dâng trong em:
    "Ủa??? mày đang làm cái gì vậy, chỉ tính sờ thui mà, híc, đi quá giới hạn rồi, cô mà thức dậy thì có mà chết nhé, híc, làm cái gì zậy...""

    Hic, em rùng mình rút tay ra khỏi bím, nhẹ nhàng kéo tay ra khỏi cái quần, chỉnh sơ cái quần chip nhưng vẫn để váy ở trạng thái bị cuốn lên như vậy, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân thì vì ngồi nãy giờ nên có cảm giác te dại hẳn đi, được một lúc thì em nhẹ nhàng đứng lên và đi khẽ lên cầu thang, không quên liếc nhìn cô một cái, cô vẫn nằm đó, vẫn tư thế mà em thấy cô khi vừa mới ngước đầu lên khỏi sô- pha, được một lúc em bước luôn lên phòng. Mặc dù trong lòng còn thấy khá bức rức vì chẳng làm gì được sất nhưng về cơ bản thì đã đi quá so với giới hạn ban đầu nên trong đầu em vẫn tồn tại một nỗi lo sợ vô hình và tiềm tàng nào đó, đánh lưng mình xuống giường em từ từ đưa tay lên mũi hít lấy hít để cái tay "huyền thoại" ấy phải nói luôn là cái mùi ấy hơi nồng, hơi khác so với nhỏ, lạ lẵm nhưng rất...kiểu như hít để biết, để "thêm một lần đau".

    Ngửi tay một hồi em buông lỏng 2 tay ra qua 2 bên và bắt đầu với những suy nghĩ bậy bạ với Dì và nhớ về những kỉ niệm với nhỏ, nhìn buâng quâng vào cái đèn nhỏ trên trần rồi nhìn thơ thẩn vào khoảng không xung quanh trong căn phòng, nhìn các vận dụng trên bàn trang điểm rồi lại nhìn lên giường thì đột nhiên nhớ lại cái quần chip vẫn còn vật vã và cũng là cái mục tiêu chính đầu tiên của em, nhanh chóng bật dậy em với tay lấy ngay cái quần chip ấy, từ từ trải ra giữa nệm cho nó thẳng thóm hơn và bắt đầu ngồi soi mói, suy nghĩ ngu vơ như nhà thơ,Cầm nó lên, em nhẹ nhàng sờ sờ vào cái đáy của quần chip và bắt gặp ngay một cái gì đó đã khô và vẫn còn hơi dính dính làm cho cái quần có vẻ cứng hơn so với chất liệu vải chung làm nên nó, em sờ nhè nhẹ và mân mê khe khẽ thì đột nhiên một cảm giác chạy dọc sống lưng... như kiểu giác quan thứ 6 của em trỗi dậy... ngay lập tức...em quay lại nhìn phía sau thì... ôi trời ơi
    Chap 20:

    Cái cảm giác như có ai đó đằng sau làm cho em chợt rùng mình, hoảng sợ đâm hoảng loạn vãi ra, tay chân run cầm cập, mắt thì chỉ nhìn đăm đăm vào khoảng tường trước mặt, còn đầu óc em bắt đầu nhớ lại và hình dung vấn đề:" nhà này chỉ có Cô T và mình, thì không thể nào có ai nhìn đằng sau mình mà mình không biết được, chắc chắn là cô T rồi, mà quái nhĩ, Cô T lúc mình lên đây còn đang ngủ mà, Cô lên đây làm gì???" cả một đống câu hỏi lóe lên trong đầu em và em tự khẳng định với bản thân là, " bảo đảm Cô T chứ không thể nào là ai khác được, chắc chắn là Cô í rùi", nghĩ vậy và tự tin vào bản thân, em từ từ quay đầu lại mặc dù trong lòng còn khá sợ hãi, các thím có thể nhập vai vào em lúc đó mà rằng, "có người nhìn vào sau lưng mình lúc nửa đêm, mà còn ở một ngôi nhà lạ, phía dưới nhà là một phụ nữ bị ốm không có sức chống cự nữa thì cảm giác lúc này các thím không sợ sệt như em hoặc hơn em là chuyện lạ còn nếu thím nào phán đếch sợ thì em khuyên chân thành các thím đi làm thánh đi".

    Khi vừa quay đầu lại thì ngay lập tức hình ảnh đập vào mắt em là...là... là bóng dáng của một cô gái trong bộ đồ học sinh mà mới nhìn là em biết ngay là đồng phục trường em, cô gái ấy đứng đó hơi cúi mặt và mái tóc dường như xả xuống đã che gần hết khuôn mặt chỉ lộ ra chiếc cằm nhỏ xinh và khá tròn trịa, làn da thì trắng muốt, trắng như có phấn bôi vào vậy, ngay lập tức cảm giác lạnh sống lưng trong em lại đến, da gà toàn thân nổi lên cục cục chứ chả chơi, nhưng không hiểu sao lúc ấy em không đủ khả năng để cắm đầu chạy hay né hoặc đều đơn giản là cục cựa cũng không nổi nữa, như bị khóa chặt vậy. Đoạn cô gái ấy từ từ ngước đầu lên, em như nhắm mắt lại không dám nhìn vào người ấy vì sợ sẽ nhìn vào một "thứ" gì đó rất ghê gớm mà cả cuộc đời này em không bao giờ ao ước được gặp cả, cảm giác trong em từ khi khuôn mặt đó từ từ nâng lên là run sợ và hồi hộp và dường như điều này không thể nào tránh khỏi, thôi thì đối mặt.

    Mở mắt to ra nhìn vào khuôn mặt ấy, từ từ ngước lên thì ôi thôi, thì ra là nhỏ. Khi vừa hình dung được người con gái ấy là nhỏ thì dường như em hế
  12. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    t cả run sợ và lo lắng hồi hộp mà chuyển hẳn sang cảm giác bàng hoàng ngay lập tức một câu hỏi lóe lên trong đầu em lúc đó" tại... tại sao nhỏ đang ở Sin mà lại...lại có mặt trong ngôi nhà này... vào giờ này???". Một tẹo trong em lại quay về với cảm giác lo sợ và hồi hộp sợ nhỏ biết chuyện vừa xảy ra, sợ rằng nhỏ đã chứng kiến tất cả và sẽ nghĩ rằng em chỉ là một thằng dâm dật, đến mẹ nhỏ mà còn... sợ lắm luôn í chứ. Từ từ khuôn mặt ấy cũng ngước lên hẳn, đến giây phút ấy thì em khẳng định chính là nhỏ, không thể nhầm vào đâu được nữa, chưa kịp hoàn hồn thì nhỏ từ từ tiến lại phía em, em hoảng loạn, em lo sợ mà nghĩ " thui vậy, tới đâu hay tới đó", nhỏ ngày một tiếng lại gần hơn nhưng mà hình như từ miệng nhỏ chảy ra một dòng những chất gì đỏ đỏ, hình như là máu, máu tươi, chất dịch ấy ra rất nhiều, em hoảng hồn và la hét trong vô vọng thì ngay lập tức nhỏ nhảy về phía trước và vồ lấy em, nhìn chằm chằm vào em với đôi mắt đỏ ngầu giận dữ, tim em như ngừng đập. Em la lớn nhất có thể và có đôi chút hơi thất thanh thì thì...

    Em hoàn hồn tỉnh giấc thì ra là mơ , nhìn đồng hổ treo trên phía tường đối diện thì đã 5h30 phút sáng, lật đật lắp ráp những mảnh ghép kí ức từ tối hôm qua, sâu chuỗi các sự việc lại với nhau, cuối cùng cũng đã hiểu thì ra tối qua sau khi xuống ờ thì "khám phá Cô" rồi em trở về phòng nằm bâng khuâng với những dòng suy nghĩ và ngủ quên lúc nào không biết, chắc tại mệt quá và... nệm êm quá chăng. Chợt nhớ r và nhìn qua phần bên kia chiếc giường thì chiếc quần chip đã biến đầu mất, hơi chạnh lòng tí. Ngồi suy nghĩ một lúc chắc cô là người đêm cất rồi, em từ từ bước đi ra khỏi phòng, nhìn qua lại rồi lững thửng bước xuống cầu thang trong tiếng ngáp dài, nhìn lướt thì trong nhà trống trơn, nhìn về phía ghế sô- pha thì cũng không có cô nằm đó, hơi bất an nên em hỏi lớn:
    - Cô T ơi, cô T ơi, cô đâu rồi???
    Khoảng vài giây sau khi em đang ngạc nhiên thì nghe thấy tiếng vọng ra từ phòng tắm cuối nhà bếp:
    - Cô đang tắm D ơi, có gì không con, đợi cô lát.
    - Dạ, không...không có gì đâu cô, tại con thấy không có ai nên hỏi á màz_Mình đáp to tiếng tí để cô nghe.
    - Ồ, đợi cô lát, cô sắp xong rồi_Cô trả lời trong trẻo, khác hẳn ngày hôm qua, điệu này hình như khỏe rồi đây.

    Em lại ngồi xuống bàn nhà bếp và nhìn nhìn quanh quẩn không chủ ý trong thời gian đợi cô vì không thể về ngay được như thế là vô phép với lại dù sao cũng phải đợi cô ra khóa cổng nữa chứ về sợ thằng ất ơ nào vào cỗm đồ thì chết, ngồi nhìn bâng quơ chợt trong đầu em bắt đầu liên tưởng đến những hình ảnh ngày hôm qua, những gì đã xảy ra trên ghế sô- pha rồi lại nhớ tới những gì đã làm với Cô, thích thích nhưng rồi lại ngại, liên tưởng những gì 9dang xảy ra sau cánh cửa phòng tắm kia. Ngay lúc ấy hình ảnh cái miệng máu và nhát cắn của nhỏ lại ập tới mình hãi cả hồn, híc đúng là "có tật thì giật mình" mà.

    Haizz,chẳng biết sao nữa, ngồi một hồi thì em lại xúc sơ miệng và cả kiếm cái gì đó uống rồi lại quay qua ghế ngồi tiếp, quái, tưởng con gái tắm lâu chứ sao cô cũng cày lâu phết nhĩ, haizz. Đang buồn, đang chán thì nghe thấy tiếng mở khẽ cái tay cầm phòng tắm, ngay lập tức lia mắt tới nhìn thì thấy cô bước ra và trên người cô... chỉ có duy nhất một cái khăn tắm màu trắng rất sáng và được quấn một cách khá xộc xệt theo kiểu quấn đầu này hở đầu kia, khi cô bắt gặp ánh mắt của em thì có lẽ cô hơi ngại nên nói ngay luôn:
    - Ngủ được không D, phiền con chăm cô...ngại quá.
    - Dạ, hơi... trằn trọc xíu...thôi cô, chắc tại...lạ nhà. _Em hơi lan man xíu vì còn mãi suy nghĩ về chữ "chăm"
    - Ừm hì, mấy lần cô đi công tác xa ngủ khách sạn cũng khó ngon giấc lắm_Cô cười nói và đi từ từ.
    - Dạ, cô đỡ chưa???_Em hỏi khi cô vừa đi ngang qua em, mặt em thì cúi cúi, hớp chút nước lọc.
    - Rồi con, tối qua ra nhiều mồ hôi nên sáng cô đi tắm nè, khỏe re_Cô vừa nói thì em bị sặc như phun cả nước vào lại li,hic, thì ra cái tối qua là do cô bệnh nên mới ra... cái í í, hic, làm cứ tưởng mân mê nhau mới ra, lúc đó em nghĩ như vậy đấy T. T. Cô thấy em như vậy thì đi lại vỗ lưng rồi hỏi luôn:
    - Sao zậy con, có gì zậy???
    - Dạ không cô, con sặc thôi_Em đáp ấm úng trong cơn nấc và đỏ cả mặt.
    Cô nghe em nói thì cũng ậm ừ rồi từ từ quay lưng lại đi tiếp, em nhìn theo lượn trên xuống dưới từ tấm lưng bị che không khéo cho tới cả cái mông trắng ngần của cô, gớm cái bà vãi che với chắn, làm thằng nhỏ hư đốn cứ cợt ngóc đầu dậy, nhưng hôm qua chẳng biết ngủ nghê thế nào mà nó đang trong trạng trái cúi đầu xuống sau cái quần xì và cả chiếc quần jear, cảm giác tức tối và đau nhói ập đến như vũ bão, em như muốn chảy nước mắt, chạy nhào vào nhà vệ sinh.

    Hức hức, em nhanh chóng mở nút khóa quần ra và đang định kéo cả cái xoẹt- ba tuya thì chẳng hiểu sao té bật ngửa ra bởi một lớp xà bông dưới sàn vì ngay từ đầu em không ngờ là phòng tắm trơn thế, trơn vãi ra ý các thím ạh, hình như Cô xả xà phòng nhiều quá, đâm ra còn dính nhiều dưới nền nên khi em lao vào mà không để ý làm cái "bạch" 1 phát té đập đầu xuống nền và thấy nhói nhiều chỗ như:tay chân, cùi chỏ đầu gối và... cả thằng
  13. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    bé í nữa. Khó chịu và đau thắt, em từ từ ngóc đầu. Vừa kịp hoàng hồn thì em nghe tiếng bước chân của một ai đó lao dồn dập tới, nhìn ngược nhưng em biết ngay là cô T, cô bước lưng chừng cầu thang thì nghe thấy tiếng em nên chạy xuống lại khi em vừa định đưa tay vào chỉnh cái chym sau khi bị té trong tư thế nằm sóng soài, cô vẫn vậy chỉ che chắn mình bằng một chiếc khăn tắm màu trắng và mỏng manh.

    Cô lao tới phía em nhanh quá làm cho cái khăn xộc xệt lại càng xột xệt hơn, nó như rớt nên cô phải cố kìm đầu này giữ đầu nọ cho nó khỏi rơi, cô tiến về phía em và nhanh như cắt cô xuất hiện ngay trước mặt em và ngồi xuống hỏi lia lịa và vuốt vuốt đầu em:"sao hông D, sao hông con...con con". Cái đầu tiên đập vào mắt em lúc đó và gần như thu hút sự chú ý của toàn thân em là chùm lông đen nhánh xuất hiện dưới chiếc khăn tắm xộc xệt kia, hở hang nhưng khiêu gợi và không kém phần quyến rũ, nó đen lay láy và che hờ cái bím múp rụp kia, chắc chắn cô có cắt tỉa vì nhìn rất đều và khá là đẹp, nhìn một thoáng nhưng rồi em cũng thoát ra được khỏi cái suy nghĩ phàm tục đó, nhưng cảm giác đau nhói từ tứ chi và cả "nó" làm cho em nhăn mặt và tăng thêm phần đau đớn, cơ bản nhìn vào hình ảnh cô lúc đó làm em tăng ham muốn... hẳn. Cô từ từ đỡ em dậy, một cách khó khăn vì cơ bản em đau và hầu như chẳng còn tí sức lực nào, chậm chạp và miễn cưỡng em từ từ đứng lên và cố gắng đến lếch ngồi trên cái bồn tắm.

    Khi em vừa ngồi được trên bồn tắm thì chẳng hiểu sao tay quơ thế nào và cũng vì cô T cố gắng đỡ em, nên tay cô không còn giữ ở cái khăn tắm nữa và rồi, cái khăn rời ra và rơi xuống sàn làm tất cả thân thể cô lộ hẳn ra trước mắt mình và rồi...mình đã...

    Chap 21:

    Mình khẽ ngước đầu lên khi vừa phát hiện ra cái khăn tắm trắng tinh đã không còn quấn quanh thân thể Cô mà đang nằm chổng chơ dưới nền phòng tắm với một gương mặt nhăn vãi cả nhó vì nhức nhói, thú thật lúc đó mình đau và ê ẩm toàn thân nhất là phần cùi chỏ tay trái và cả ngón chân cái của bàn chân phải, đau lắm các thím ạh, thể nào trong đời các thím có nhiều người từng bị gập ngón chân khi đá bóng mà không mang giày hoặc từng đi chân không mà ngón chân cái quẹt ngang chân bàn chưa nhĩ, cảm giác ở chân mình nó như thế đấy, khó chịu nên khi ngước mặt lên nhìn Cô thì không thể nào sáng sủa hơn được cả hoặc họa chăng là nụ cười râm râm cho phù hợp với hoàn cảnh này được đâu.Ngay lập tức mình phát hiện ra Cô đã bắt gặp cái nhìn soi mói đến từng thớ thịt trên người Cô của mình. T.T

    Cô khẽ cúi đầu nhìn vào cái khăn với khoảng da mặt đỏ ửng lên mà mình có thể nhìn thấy ngay được vì cơ bản mình cách Cô chỉ chính xác là 1 tới 2 gang tay, đoạn Cô nhẹ nhàng cầm cái khăn lên nhưng không có trải nó ra để quàng vào người mà chỉ cầm hờ đủ che phần kẽ ngực và một phần lông nhỏ trên bím làm mình nhìn đắm đuối vào 2 cái vếu to đùng nhưng không hề chảy xệ, căng lắm, trắng lắm và hơn cả là 2 cái ti chỉa thẳng và nhoi ra ngoài rất nhiều, lòi hẳn ra ấy chứ, đỏ đỏ và bé tí, phân tích cũng nhiều ở chap này và cả các chap trước nhưng mình quên giới thiệu một vài chi tiết có thể là khá quan trọng: cô chỉ 34,35 tuổi tất nhiên là vào cái ngày hôm đó, Cô cưới ba nhỏ với lí lịch trong sạch và đồng ý chăm sóc 2 chị em nhỏ mà không 1 lời dị nghị tiếng đời 2 từ "mẹ ghẻ- con chồng", đó cũng là điều chứng mình vì sao khi cô bị bệnh nhỏ lại lo lắng đến như vậy, gọi điện người này người nọ nhờ giúp ồn ào lắm.

    Quay lại với hoàn cảnh ngượng ngạo và không kém phần mắc cỡ từ cả 2 phía lúc ấy, mình vẫn nhìn chăm chăm 2 cái vếu hàng khủng ấy, mặc dù thân thể mình khá nhức nhưng khi nhìn vào đó cảm giác như cơn đau giảm đi tới vài phần chứ chả chơi vì đơn giản nó thu hút mọi giác quan của mình, khiến cho nỗi đau như bị kìm nén và dồn ép tới tận cùng, vì sao mình lại như thế nhĩ ??? Lúc đó thì mình không tự hỏi và nếu có hỏi cũng không thể tự trả lời được, tuy nhiên đến bây giờ khi ngồi đây và type những dòng này thì mình có thể đoán:chắc vì tối hôm trước đó mình chỉ được khám phá thân thể Cô bằng xúc giác bởi vậy khi được tận hưởng bằng thị giác và phần nào khứu giác làm cho cảm giác tăng cấp số nhân lên gấp bội như vậy.Ngay cả với nhỏ mình cũng chưa từng được đối mặt trong hoàn cảnh nhạy cảm và...mát mẻ tới đến thế.Nhìn đăm đăm nhìn sâu sâu, từ từ mình lại có cảm giác đau nhói nơi háng quần vì cơ bản nãy đang chỉnh nhưng chưa đâu vào đâu cả, lúc đó mình muốn lắm, muốn lấy tay chỉnh lắm nhưng chẳng được vì tay chân như cứng đờ bởi bộ não trên kia cấm nó hoạt động, kiểu như nếu nó thực hành vi đó thì cái khoảnh khắc thiên thần này sẽ biến mất mãi mãi vậy.
    Đột nhiên cô nhìn thẳng vào mặt mình và nói:
    - Có...có sao không...D, đi đứng...cẩn thận chứ, có bị đau...đau chỗ nào hông??? Cô nói mà cúi cúi xoa nắn tay và bả vai mình như thế muốn né cái ánh mắt tà dâm chiếu rọi mọi điểm nhạy cảm trên tấm thân kiều diễm của cô vậy.
    -...Mình muốn nói mà hông thể nói được chỉ im lặng và mắt thì vẫn không hề rời khỏi thân thể cô, cái thân thể trắng ngần và "ngô ra ngô khoai ra khoai" ấy, p/s thêm là lúc ấy vẫn đang đau chym vã
  14. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    i luyện. T.T
    - Sao hông...D, con đau...lắm hả???, con ơi Cô nói ngày một to và hơi hoảng hốt.
    - Con...con hông...hông sao...đâu...đâu cô!!! Mình nói mà mắt bắt đầu hoàn hồn và nhìn láo liêng,mặc dù hơi cà lăm nhưng mừng cái là cuối cùng cũng phọt được ra lời dù ít dù nhiều.
    - Hic, cô tưởng con bị gì chứ, có đau ở đâu...nữa không con Cô ấm úng nói và từ từ kéo tấm khăn che phần ngực nhưng trớ trêu thay là phần bím và phần lông đen trên háng lại lộ hẳn ra, kích thích và khiêu gợi làm cho cái chân giữa của mình lại biểu tình vật vã.

    Đến cuối cùng thì mình cũng không thể chịu nổi vì cơn đau đến ngày một lớn hơn và dồn dập, tới mức như muốn rỉ cả nước mắt ra vậy.Ngay lập tức mình đứng dậy ngượng nghịu và nhăn nhó vì đau đớn nhiều chỗ, tuột cái xẹt- ba tuya quần jear ra mình lật đật kéo luôn cái quần xì xuống ngay lập tức con chym mình búng ra và tòn ten ở mức độ to nhất có thể.Cảm giác như được giải tỏa căn thẳng sau một thời gian dài bị ức chế, mình từ từ ngồi khẽ xuống thành bồn tắm và nhắm mắt thở hơi ra mà hầu như không để ý tới sự tồn tại của người đối diện.Có nhiều thím thể nào cũng nghĩ tại sao lúc đó mình lại có thể thoải mái tới như vậy, thú thật là mình cũng éo biết vì sao lại không giữ ý giữ tứ như thế nữa, nhưng mà mình nghĩ chắc tại vì đau quá chăng, hay có lẽ cũng vì hoàn cảnh lúc đó, cô thì hở hang nên mình chắc cũng nhiễm hoặc muốn hòa mình vào chăng.
    Ngay khi vừa ngồi lên thành bồn tắm thì mình mới bắt đầu giật nay nảy với những hành vi vừa rồi, khiếp, mình làm gì vậy??? có Cô đang ở trong phòng tắm này mà, sao mình lại làm thế nhĩ??? Đưa mắt lên từ từ nhìn Cô, mình bắt gặp ánh mắt tròn và mở khá to của cô nhìn vào thẳng mặt mình, hic ngượng vãi ra ấy chứ, mình lấy tay bỏ lại "nó" vào đúng vị trí và kéo khóa quần lại thì nghe tiếng cô hỏi khe khẽ:
    - Con...con làm zậy là sao??? Cô...cô. cô ấp úng hỏi.
    - Dạ, tại...tại...đầu óc mình thật sự trống rỗng và quay cuồng.
    - Tối qua, lúc...con...cô...cô vẫn...còn...còn thức Cô nói rụt rè và mặt thì đỏ như gất.

    Khi vừa nghe cô nói vậy thì mình như ngượng chín cả mặt, cảm giác quê sụ và có đôi chút nhục nhã bắt đầu trào lên, không ngờ lúc mình "khám" và "phá phách" thì cô vẫn cảm nhận được và...hình như không phản đối vì sợ mình...mình nhục thì phải.Híc, khó chịu lắm các thím ạh và hình như lúc đó cơn đau từ tứ chi bắt đầu quay trở lại và lớn dần lên trong mình, mình thấy nhói lắm, mình suy nghĩ về nhiều chuyện về nhỏ, về bản thân mà gần như chỉ cúi mặt xuống chẳng dám nhìn vào Cô nữa, mặc dù khi mình cúi mặt thì mắt mình hướng thẳng tới chùm lông đen tuyền ấy, chợt cô nói:
    - Không...không sao...con...con Giọng nói như tắt lại trong cuống họng Cô và như tiếng vang từ ngàn xưa vọng về, thâm trầm và khó chịu.
    Mình cố gắng đứng dậy và lê bước với tướng đi cà nhắc thật nhanh và hét khá to:
    - Thưa...thưa cô...con về...!!!
    Mình lê như muốn té vì đi càng nhanh thân thể mình lại càng đau các thím ạh, đau ở thể xác và cả tâm hồn, cả sự lo sợ liệu cô có nói thêm gì về chuyện ấy, về sai lầm của mình, lúc đó nhanh lắm, mình chỉ nghĩ được có thế, lê nhanh tới chiến bàn cạnh ghế sô- pha mình vớ tay lấy ngay chiếc chìa khóa xe mình, chìa khóa cổng và cả chìa khóa của chính.Khi mình bắt đầu cà nhắc là đã nghe thấy tiếng cô chạy hay có lẽ là bước nhanh theo mình:"Không...D...đừng con...không...cô không có..." chỉ nghe được có thế và cô nắm lấy vai mình nhưng mình cố gắng đi thật nhanh để tránh và rứt ra khỏi cánh tay ấy với một ánh mắt, một vẻ mặt và hơn hết là một trái tim sợ sệt và chìm sâu trong nhục nhã, nhục vãi ra.Mình nhanh chóng mở khóa cửa chính và chuẩn bị bước ra ngoài thì đột nhiên cô nắm tay mình lại "Cô...không sao...con về...đau không???", mình nghe thấy những lời đó nhưng cắt ngang như sợ cô nói thêm về chuyện tối qua sẽ khiến cô bắt đầu nghĩ mình là thằng khốn nạn, thằng đồi bại và cuồng dâm vậy:"Dạ...cô ơi...cô cho con về đi mà", nói những câu đó mà mắt mình như sắp rưng rưng vậy, lúc này mới để ý là trên người cô không mặc gì, cả cái khăn cũng rơi từ lúc nào, chắc là rơi trong quãng thời gian ngắn ngủi cô đuổi theo mình.

    Mặc dù mình nói vậy nhưng cô vẫn không buông tay mà cứ khăng khăng như thế, mình như muốn khóc òa lên nên đã kéo hẳn tay cô ra và chạy thẳng ra sân, cho chìa khóa vào mở cửa cổng và nhanh như cắt rời khỏi hẳn căn nhà ấy mà không quên lia mắt nhìn lại hướng bên trong cửa chính, cô vẫn đứng đó và hét tên mình, vẫn cơ thể trần truồng ấy, cặp vếu ấy và cả chùm lông đen lay láy ấy nữa...

    Sau khi chạy thẳng ra đầu ngõ, mình mới chợt nhớ xe của mình vẫn còn ở trong nhà nhưng vì vội vã và dằn co với cô mà mình đã quên bén đi mất, nhưng thôi, mặc kệ tới đâu hay tới đó thoát được là may rồi.Mình đi thêm một đoạn nữa thì có một bác xe ôm đang đứng trên vỉa hè cầm ổ bánh mì, ngay lập tức mình chạy tới, leo lên ôm eo và nhờ bác chở về nhà.Trên đường đi mình nghĩ nhiều lắm, về những chuyện vừa xảy ra từ đêm qua tới giờ, những hình ảnh 18+ lóe lên nhiều lắm và khó diễn tả, nó cứ chiếm dung lượng lớn trong đầu mình, đến mức bác xe ôm hỏi nhiều cái mà
  15. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    mình còn không nghe rõ phải hỏi lại.Thỉnh thoảng trong mình lại bùng lên ý nghĩ sợ sệt, sợ cô biết, sợ ba biết rồi này nọ, lum la...

    Về tới nhà, mình trả tiền xong thì đứng trước cổng bấm chuông và hét thất thanh vào:
    - Dì L ơi, Dì L ơi, mở cửa cho con...



    Chap 22:

    Phải thừa nhận là lúc mình đứng trước cổng và hét thất thanh cho Dì ra mở cửa thì mình thỉnh thoảng vẫn nhìn ra hướng đầu ngõ, mặc dù khá chắc chắn là cô T không đuổi theo hay...nói chung là không đi theo mình đâu vì trên đường về nhà thỉnh thoảng mình vẫn ngoáy đầu nhìn lại mà, tuy nhiên trong mình vẫn tồn tại một nỗi sợ tiềm tàng và khó diễn tả, sợ người này biết, người kia biết rồi thì cả bạn bè, gia đình sẽ nhìn mình với ánh mắt thế nào??? sau này mình sẽ sống sao nếu cô T đem chuyện này kể lại cho người khác nghe??? Đầu thì vẫn suy nghĩ bậy bạ nhưng trái tim mình về cơ bản là nó vẫn lo âu như thế.Các thím mà có trách là sao mình vừa lo nghĩ lại vừa có thể liên tưởng đến những chi tiết 18+ thì mình xin thưa là mình éo biết, tuy nhiên hình như mình đã từng đọc đâu đó trên mạng là " trung bình một người đàn ông cứ 6s lại có 1 suy nghĩ liên quan đến sex", còn nếu thành phần nào đó pm nói là mình phịa hay là "tại sao tao ngồi 6s mà có suy nghĩ tới sex đâu???" thì quả thật là trẻ trâu detected rồi nhé, "trung bình" có nghĩa là lấy theo ngày hoặc người ta thực hiện nghiên cứu trên cả tháng nhé. ==

    Được một lúc đứng đợi với bao nhiêu ánh mắt soi mói từ các bà, các chị, các anh vào mình thì cánh cửa chính bắt đầu hé mở, Dì thò đầu ra ngoài với vẻ mặt ngáp ngủ và nhí nhánh vờ lờ, nhìn rất là...đù.Quái nhĩ, bình thường dù mùa học hay mùa hè mình thấy lúc nào khi dậy Dì cũng đã dưới bếp, hầu như là thế vậy mà sao tới giờ này mới bắt đầu hé ra cửa với đầu tóc lu xu bu thế kia, Dì nói vọng ra:
    - Dzề rùi hử??? đợi xíu nha! Vừa nói xong là ngáp dài cái very...
    - Dì nhanh lên đi, nhanh lên !!! Mình nói mà như hét như kiểu lửa cháy tới nơi vậy.
    - Ờ, đợi...đợi xíu Lúc này Dì bắt đầu mở mắt to và ra vẻ như hơi hoảng, sau này mình mới biết là Dì nghĩ mình giận chuyện tối qua. Dì gọi điện thoại méc ba mình vụ mình đi ngủ ngoài ấy mà.
    Một lúc sau Dì đi ra, vừa đi vừa chỉnh chỉnh kiểu tóc, mình thì cứ bấu vào song sắt cửa.Khi cửa vừa mới bật ra thì mình chạy như bay vào nhà tới bậc thềm thì nghe thấy:
    - Xe...xe đâu??? Dì nói với từ phía sau.
    - Bỏ nhà bạn rồi, mai rãnh con qua lấy Mình vào cửa chính thì nói vọng ra ngoài sân.
    Đoạn mình chạy lên cầu thang với vài điểm đau nhức trên thân thể và nhanh như cắt mình bay thẳng vào nhà vệ sinh khóa cửa chặt lại mặc kệ cho Dì đang loay hoay khóa cửa dưới nhà và có suy nghĩ gì về mình lúc đó đi chăng nữa .Chúi đầu, xả nước vào bồn mình bắt đầu suy nghĩ và lại một lần nữa xâu chuỗi lại những chuyện đã xảy ra từ đêm qua khi mình bắt đầu đi tới nhà cô T cho tới bây giờ.
    Từ từ cởi đồ ra, dần bước nhẹ vào bồn với đủ thứ ý nghĩ miên man trong đầu và cảm giác được sự đau nhói trên cơ thể lại bùng lên, khó chịu và bức rức.
    Lúc ở nhà cô T đêm hôm ấy mình sống và cảm giác bằng suy nghĩ của một thằng con trai lớp 11 ham khám phá và tìm hiểu, chúng thôi thúc mình làm những hành động đi quá giới hạn mà ngay chính bản thân mình chỉ cảm nhận chứ không thể nào hiểu hết được.Khi mình bắt đầu chạm vào vai cô T thú thật mình đã có cảm giác cô rùng mình nhưng chỉ bất chợt và thoáng qua, nó nhỏ lắm trong bóng đêm dày đặt ấy và chỉ cảm nhận khi ấy không minh mẫn nên dường như suy nghĩ về giây phút của mình lúc ấy trôi qua hời hợt và bất cần. Đến khi mình chạm vào vếu và luồn tay vào áo lót cô , mặc dù các khoái cảm trong mình dâng trào nhưng như mình nói là lương tâm mình đấu tranh dữ dội lắm giữa việc nên và không nên giữa cái được và cái mất, mình đã từng tính từ bỏ và không tiếp tục nhưng sự...thèm muốn và hồ hởi luôn thôi thúc giục mình...mình nghĩ tất cả là do lần khám phá Dì thành công nên đã tạo bước đà cho mình lấn tới và bức tường cản to lớn cho sự quay đầu lại của bản thân mình lúc đó.Chuyện sáng hôm nay cũng vậy, tất cả chỉ là sự ngẫu nhiên từ việc mình xuống đúng lúc cô tắm rồi thì té trong bồn tắm các thứ, tới những đoạn đối thoại rồi cô chạy theo nắm tay mình trong bộ dạng như vậy, tất cả chỉ là sự trùng hợp và quyết định nhanh chóng của người trong cuộc, có thể có toan tính nhưng tất cả các điều ấy đều được xuất phát từ suy nghĩ của bản thân và hành động có ý thức của cả mình và Cô.

    Các thím nói mình không biết tận dụng cơ hội hay gần nhất có những thím inbox hay cmt "miếng ăn dâng tới miệng mà không phang luôn", các thím không nghĩ là lúc ấy mình sợ nhiều hơn là thích àh, ngay cả hành động móc cờ him ra trước mặt Cô cũng chỉ là hành động nửa muốn nửa không thật ra là vì lúc ấy mình nhức quá và khi phát hiện ra hành động đó không nên chút nào thì mình cũng quê và nhục lắm chứ.Mình sợ lắm, sợ nếu mình làm tới thì liệu sẽ đi được tới đâu nữa nếu cô không hưởng ứng và lỡ đâu cô trở nên to tiếng với mình, méc với nhỏ, nhỏ kể với bạn bè, sau đó truyền tới tai Dì và cả ba mình, rút lui vào giây phút ấy theo mình thấy là quyết địn
  16. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    h đúng đắn nhất trong thời điểm ấy và đến tận bây giờ mình vẫn không hối hận vì sáng hôm ấy mình đã bỏ chạy...xa những ham muốn tiêu cực và ích kỉ có thể dẫn mình đi sâu vào hố lầy do chính mình tạo ra ,có lẽ...là thế.Các thím nói là cô có ý, nhưng các thím chỉ xem xét với những gì các thím nghe mình kể lại, đúng là cô có nói những lời ấy và còn vài điều hơn thế nữa, tuy nhiên lúc ấy mình chẳng nghĩ thế đâu, mình nghĩ là cô sợ mình ngại và quê bởi vì nhìn mình thảm thảm tội tội nên cô mới cố ngăn cản không cho mình về, từ từ ở lại nói chuyện với cô...hoặc cũng có thể là...ờ thì "nói chiện" với cô nhễ :sexy::sexy: .

    Quay lại với lúc ngồi trong bồn tắm, mình lo và nghĩ rất nhiều, về nhỏ, về gia đình, về hoàn cảnh của mình hiện tại, về những việc mình đã làm liệu mình có bị bệnh gì không??? tất cả cứ dồn dập và như xé toạt cái đầu non nớt chứa đầy tình tiết 18+ của mình thưở ấy.Ngập lặn trong suy nghĩ hồi lâu thì mình mới chợt nhớ ra là chưa gọi điện thoại cho nhỏ, liệu cô có gọi điện thoại cho nhỏ và lỡ đâu đề cập hay bóng gió tới chuyện của mình và...cả cô ít nhiều thì sao??? vì nhỏ tinh lắm, nhỏ mà biết được là coi như cuộc đời mình dừng lại bởi một "dấu chấm".Mình lật đật đứng lên lấy khăn lau sơ qua người và hé đầu ra khỏi cửa phòng tắm nhìn ra ngoài xem Dì có đâu đây không? Kẻo lộ hàng thì chết àh. T.T

    Khi mình mới vừa thò đầu ra nhìn vu vơ và nhìn cả vào phòng Dì thì thấy ngay Dì đang để cái lap trên nệm và nằm sấp nghe nhạc hay làm gì đó bởi vì thấy Dì đeo headphone, chắc lại cày phim, thấy mình thò đầu ra thì Dì nói ngay:
    - Gì zậy??? Dì nói và tròn mắt ngạc nhiên từ từ hạ dần cái tai nghe xuống.
    - Dì...Dì quay mặt đi cho con lên phòng Mình lườm cái và nói khẽ.
    - Sao lúc nãy không lấy đồ rồi hãy tắm ông Dì nguýt cái dài đằng đẳng.
    - Làm ơn quay đầu đi...Dì Mình van nài.
    - Chút xíu mà bày đặt che với đậy...gớm...đi đi không có nhìn đâu...lẹ...Dì bĩu môi và dần dần cúi đầu xuống khẽ gác đầu lên 2 cánh tay.

    Mình nghe thế thì đi ra luôn với tấm thân trần truồng nhưng bước chân khá nhanh làm cho các chỗ đau trên thân thể như được dịp bùng lên, có chút đau, chút rát nên bước đi của mình dần chậm lại cho tới khi lên tới đoạn giữa cầu thang thì nghe thấy tiếng xoáy đểu của Dì vọng lên rõ to như sợ mình không nghe thấy vậy:
    - Trời ơi, của ổng có chút xíu mà bày đặt, chán ông quá...há há.

    Mình nghe mà thốn tới tận tim, không phải vì Dì chê hàng mình nhỏ hay không đủ tiêu chuẩn vì mình biết chắc chắn Dì chĩ ghẹo mình thôi chứ nãy Dì chẳng thèm nhìn đâu mà là mình nhớ tới chi tiết ở phòng tắm nhà nhỏ, lúc mà mình lở tay móc cờ him ra trước mặt cô T với chỉ một nửa bộ não ý thức được hậu quả xảy ra.Chợt rùng mình rồi mình chạy thẳng lên phòng một cách khá "tòn ten".
    Chạy lên phòng chụp ngay cánh cửa tủ mình mở ra và lấy quần áo mặt cho đỡ lạnh và nhanh chóng kím cái điện thoại ngay, nhưng chợt nhớ ra điện thoại còn ở trong túi quần dưới phòng tắm nên mình lật đật chạy xuống vào phòng tắm lấy ngay rồi lại chạy lên phòng mà cố gắng kìm nén cơn đau ở khủy bàn chân, nhức lắm đã thế lúc vừa chui ra khỏi phòng tắm thì mình nghe thấy tiếng cười từ trong phòng Dì phát ra, ngay lập tức mình lia mắt nhìn thì:
    - Hé hé Tiếng Dì cười rất là ghê mặt thì biểu cảm vờ lờ.

    Mình chẳng nói gì và chạy ngay lên phòng, mình nhanh chóng tìm số nhỏ nhưng chưa đủ can đảm để ấn nút call, mình chợt nghĩ sẽ phải nói với cô những gì đây??? trước những chuyện vừa xảy ra hôm qua và cả sáng nay liệu mình sẽ nói với cô T được gì đây, liệu cô có chửi mình hay sẽ không chấp nhận giữ kín chuyện này cho mình không, nhưng rồi mình cũng gọi:

    - A lô Tiếng phụ nữ từ đầu giây bên kia.
    - Dạ...cô...cô...là con. Mình ấm úng và nói với giọng nhỏ xíu.
    - À...Ừm...cô nghe nè...con nói đi. Cô nói nhỏ như vừa đủ nghe, và như sợ...sợ mình lo lắng vậy.
    - Dạ...cô giúp con...giúp con...là đừng nói với...với ai nha cô. Chẳng hiểu sao lúc đó mình như bắt đầu thấy can đảm hẳn lên.
    - Ừm..Cô không nói đâu..khi...khi nào con qua lấy xe vậy??? rồi thỉnh.. thỉnh thoảng qua chơi nha con Cô nói
    - Dạ...mai mốt con qua lấy, con...con bận học Mình nói nhẹ và bình tĩnh hẳn lên.
    - Ừm Cô trả lời từ đầu dây bên kia.
    - Vậy nha cô, con...con chào cô Mình nói xong là cúp máy ngay.

    Xong cuộc điện thoại đó mình bắt đầu cảm thấy nhẹ nhỏm hẳn, cảm giác như vừa trút bỏ được một gánh nặng trong lòng và bắt đầu tự hứa sẽ không như thế nữa...nhưng rồi...đâu lại vào đấy...



    Chap 23:

    Trong khi nói chuyện với cô T qua điện thoại để nhờ cô giữ kín chuyện ấy thì sự thật là mình run lắm, cứ ấp a ấp úng một cách thiếu ý thức, nhưng dần dà khi nghe giọng cô thì không biết từ đâu mà động lực ùa đến với mình nhiều hơn, nhưng dù sao thì cuối cùng cô cũng đã đồng ý giúp mình, mình bớt lo và tươi lên hẳn.
    Sau khi ăn cơm trưa xong mình có ngồi lại xem ti- vi và nhờ Dì xoa dầu hộ để những chỗ đau bớt nhức và chỗ bầm tím thì mau khỏi hơn, vừa xoa dầu Dì vừa hỏi nhiều lắm:

    - Hôm qua thiệt là tới nhà chăm bạn bịnh hông dzậy??? Dì vừa xoa vừa hỏi mà không có ngước đầu lên nhìn mình.
    - Thiệt mà, bị cảm
  17. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    sốt. Mình nhìn ti- vi và trả lời.
    - Zậy sao giờ thân thể ra nông nổi như zậy. Dì ngước lên nhìn thẳng vào mặt mình.
    - Tại con đi hông để ý, trượt té trong phòng tắm nhà nó. Mình cũng nhìn lại.
    - Bạn trai hay gái mà đêm hôm qua nhà nó zậy, ba má nó nói rồi sao. Dì lại cúi xuống.
    - Có mình nó ở nhà àh...là con gái. Mình bắt đầu ấp úng.
    - Con gái...một mình???...Rồi có làm gì nhau không??? Dì lườm đểu mình phát.
    - Không nha...nói zậy mà nghe được hả Dì...con không có phải loại như zậy. Mình nói như nạt.
    - Thiệt hông đó...nam đơn...gái chiếc...khó àh nha...há há. Dì cười nhìn điêu điêu đừng hỏi.
    - Mệt, con lên phòng đây. Mình bắt đầu cất những bước đi nặng nề và chậm chạp lên phòng phần vì còn đau và vì Dì bóp vừa xong mà mình ngồi nãy giờ nên vẫn còn thấy tê tê chân. ==.

    Mình lên phòng và thả mình rơi tự do xuống nệm từ từ đầu óc bị lấp đầy với những suy nghĩ và lo lắng, mình chìm dần vào giấc ngủ lúc nào không hay, trong giấc mơ trưa hôm ấy, mình mơ thấy cô T đang la hét vào mặt mình đủ mọi chuyện, mình mơ thấy mình và nhỏ đang đứng trên một cánh đồng, nhỏ dang tay và...đánh thẳng vào mặt mình rồi bắt đầu la hét và chạy đi, mặc dù chỉ ngắn ngủi đối với những lời diễn tả tuy nhiên khi mơ mình cảm thấy rất thật và lâu như một ngày luôn vậy.

    Ngày hôm ấy trôi đi lặng lẽ trong sự lo toan và bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều những mưu tính của mình. Mình bí bách lắm chứ, mình thiếu nhỏ- thiếu hẳn sự quan tâm lo lắng, sự trong ngóng và hồi hợp đợi những tin nhắn, đợi những cuộc điện thoại mặc dù rất vu vơ và vớ vẩn nhưng thực chất cái nó mang lại thì nhiều hơn cả, thiếu hẳn về tinh thần và cả...thể xác. Là con trai nếu không có thì thôi, chứ đã được bón đều đặn mà bỗng chốc dừng lại thì sẽ tạo nên một sự hụt hững sâu sắc về niềm tin và thay đổi cả về lối sống, mình dần đi tới suy nghĩ nên tìm người yêu mới và cố gắng loại nhỏ ra khỏi đầu óc, nhưng điều đó thật sự quá sức với mình, vì sao àh??? Là bởi vì nhỏ chẳng làm sai gì cả, nhỏ quá tốt, mình cố gắng suy nghĩ tới những điều tồi tệ ở nhỏ để có thể mà ghét mà quên nhỏ nhanh chóng hơn nhưng hầu như tất cả đều quay lại nơi bắt đầu, một con số 0 tròn trĩnh, nhỏ trao tặng mình 2 chữ trinh tiết, đối xử với mình rất tốt và trên hết tất cả là khi yêu mình, nhỏ dần quên mất bản thân, cái mà nhỏ qúy nhất trong gần 17 năm trước đó để đến với mình bằng một trái tim trọn vẹn, hồ hởi và nồng cháy yêu thương.

    Càng muốn quên lại càng không thể, mình bắt đầu lao đầu vào đủ thứ chuyện trong những ngày ấy để quên nhỏ, bằng mọi cách mình có thể nghĩ ra vào game, vào bạn bè, vào học tập...Mình chẳng hiểu sao khi mình tưởng chừng như đã sống sót qua giai đoạn tự kỉ mấy tuần trước rồi mà cho đến lúc ấy nó lại nỗi lên thầm kín và ràng buộc cả bản thân mình vào lại với "nhỏ".

    Dần dà với những suy nghĩ rối bời đầu óc trong vài đêm liền thì mình như chợt nhận ra một điều, điều mà mình có thể dựa vào nó để bức ra khỏi những suy tư về nhỏ- thì ra là vì cô T, vì những hành động mà mình đã làm và những lời nói của Cô đã làm cho mình bỗng chốc thấy có lỗi với nhỏ, nợ nhỏ rất nhiều và hơn hết là cũng bởi tại cảm giác có lỗi ấy làm cho mình thêm nhớ nhỏ nhiều hơn chăng. Ôi thôi đúng rồi, là vì như thế, chắc chắn là như thế, mà quái mình làm thế thì có gì sai nhĩ??? mình chỉ tò mò thôi, cô T chẳng có quan hệ hay quen biết chi rứa, thậm chí mình quen biết cô qua nhỏ nữa mà ta, tại sao mình lại hối hận và cảm giác có lỗi chứ, cô ấy mặc dù là mẹ kế nhưng lại chỉ là "mẹ kế cũ" thôi mà, đâu có gì đâu, với cả mình và cô ấy cũng chưa có làm gì nhau hết thì việc gì mình phải buồn, phải đau chứ nhĩ!!!. Dần chấp nhận và tin tưởng vào những suy nghĩ mang tính chất trẻ trâu ấy mình bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm và ngủ tròn giấc hơn,...lại xuất hiện ngày một nhiều thêm những suy nghĩ bậy bạ và...khá kì lạ.

    Nhắc về chuyện chiếc xe, mình đã đưa Dì địa chỉ và nhờ Dì qua lấy hộ để khỏi phải đối mặt lại với Cô một lần nữa, Dì gật đầu ngay nhưng thú thật mình rất sợ, sợ mọi chuyện vỡ lỡ, sợ lúc Cô nói chuyện với Dì thì sẽ lộ ra sơ hở mình không phải qua chăm sóc bạn mà là chăm sóc cô rồi thì Dì sẽ nghĩ ngay tại sao mình lại phải nói dối??? trong hoàn cảnh như vậy thì làm sao mình có thể nhờ Dì đi cho được, nên mình tìm đủ lí do để nói Dì khỏi đi nữa mà hãy để mình qua lấy cho tiện, nói chung khá cùn nhưng hiệu quả vãi đái "Nhà có chó, mà chó dữ nữa nhá, Dì qua nó phập Dì luôn, để con qua lấy cho ". Vừa nói là Dì ừ cái rợm ngay và luôn, mình thì cười ha hả trong lòng lúc ấy thôi, nhưng lúc sau lại bắt đầu lo nghĩ. Liệu mình sẽ đối mặt với cô như thế nào đây, cô sẽ nhìn mặt mình bằng ánh mắt thế nào đây, lúc ấy mình nhớ không lầm là thứ 6 thì phải, đã vài ngày trôi qua từ cái đêm hôm ấy. Sáng thứ 7 mình gọi điện thoại cho cô T sau một đêm dài suy nghĩ và trằn trọc:

    Mình:A lô, cô ạ, trưa chủ nhật này cô...cô có nhà không ạh???
    :D hả!!! Có con, con qua lấy xe hả???Cứ qua nhé, cả ngày chủ nhật cô ở nhà luôn.
    Mình:Dạ, vậy trưa ngày mai con qua...nha cô.
    Cô:Ừm, qua đi con, mấy hôm nay không có xe con đi học...
  18. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    bằng gì??? Cô xin lỗi, đáng nhẽ phải mang qua trả con mới đúng.
    Mình:Dạ...tại con mà, không sao đâu cô, mai con qua nhà cô nha.
    Cô:Cô biết rồi.
    Mình:Dạ, chào cô.
    Cô:Chào D.

    Như thế là đủ mình xuống ăn sáng, sau lên học bài tí rồi ngủ trưa, rồi chiều dậy tắm rửa rồi ăn, học bài tí rồi lại đi ngủ, đêm đó mình trằn trọc suốt với những lo sợ và mông lung đủ thứ, về chuyện qua nhà cô vào ngày mai, về những việc nên né, nên nói sao cho hợp lí và hơn cả là...ĐỪNG CÓ NGU MÀ NHẮC TỚI CHUYỆN TỐI HÔM ẤY.

    Trưa hôm sau, cái trưa mà nóng như đổ lửa, cái trưa mà nắng chói chang đến mức phải nói là khốn nạn ở cái thuở ấy, mình mang trên người một cái quần jear đen, áo thun đen, áo khoác đen, đôi giày đen và cả cái mũ đen nữa để đến nhà Cô T, khi vừa bước ra tới cổng thì nghe ngay tiếng Dì từ trong nhà vọng ra:

    - Duyệt...Bảnh Dì nói sau khi chạy ra ngó 1 lượt từ trên đầu xuống dưới chân mình.

    Cơ bản là Dì thích màu đen lắm, cái Dì cũng ráng sắm màu đen, nhất là trang phục mục đích chính là để tôn nước da trắng và cái dáng cao của bả, đến là ngựa mà nếu đã không ngựa thì bả điệu tới chảy nước, rất là khổ nhé. Đoạn mình ra đầu ngõ bắt xe ôm và thẳng hướng đến nhà cô T, trên đường đi cơ bản là chẳng nói gì, chỉ nhìn ngắm cảnh vật quen thuộc và hát vu vơ kiểu nhà thơ thôi, qua vài con đường, cuối cùng bác xe ôm cũng dừng ngay trước cái ngõ ấy, mình chào cảm ơn và trả tiền cho bác ấy, đi từ từ và chậm chạp vào ngõ chẳng mấy bận tâm với những ánh mắt soi mói và nghi ngờ của mấy em, mấy nhóc và cả mấy bà thím nhiều chuyện vì căn bản mình nghĩ đơn giản là tới lấy xe xong rút thôi, có gì đâu phải xoắn, mà dù có xoắn thì cũng éo đi tới đầu, ó zè!
    Mình dần tiếng lại gần cổng hơn thì thấy cửa trong nhà chỉ mở một cánh mặc dù cố nhìn nhưng vẫn chẳng thấy ai, mình khẽ tiến lại gần cái chuông gần cổng và bấm nháy 1 cái, bên trong nhà nghe 1 tiếng "rengggggggggggg" kéo dài, éo hiểu là cái thể loại chuông gì, rõ ràng nhấn nhẹ có một cái mà reo như đúng rồi ấy T. T. Mình đứng đợi một hồi thì nghe thấy tiếng cô nói vọng ra từ bên trong nhà mà hình như cô tiến lại ngồi ở ghế phòng khách mà nói với ra thôi thì phải:

    - D hả con...đẩy cửa vào luôn đi...

    Mình nghe thấy vậy thì từ từ đẩy cửa và tiến vào sân, nhẹ nhàng và khá rón rén, như kiểu con gái ấy, bước lên bậc thềm mình tháo nhẹ đôi giày và bước vào nhà thì nhìn thấy chiếc xe của mình và cả cô đang ngồi nơi cái ghế sô- pha huyền thoại ở phòng khách, vừa thấy mình là cô nói ngay:

    - Lại ngồi đi D, trời nắng lắm hông con??? Cô vừa nói vừa cầm ca nước đá bắt đầu chế vào li.
    - Dạ cũng nắng lắm cô, hè mà, hì. Mình trả lời và cười khẽ.
    - Ừm, con cơm nước gì chưa??? Vẫn nhìn dòng nước chảy vào li, cô rót xong cho mình thì cũng rót cho cô luôn.
    - Dạ, con có ăn ở nhà rồi mới qua á cô. Mình vẫn vẻ mặt khờ khạo và chân vãi cả thật. ^^
    - Ừm, uống nước đi con. Cô đẩy li nước qua hướng mình.
    - Dạ, con...con mời cô. Các thím có thắc mắc tại sao đang nói chuyện mà mình lại ấp úng, mình như vậy là vì mình liếc thấy cách ăn mặc của cô T. T. T
    Nãy giờ khi bước vào nhà mình chỉ nhìn sơ qua cách ăn mặc của cô mà không để ý kĩ, cô diện một cái váy đen vải ren với một cái áo thun 2 dây mỏng màu nâu nhẹ cũng với viền ren, nhưng hơn hết tất cả là nếu để ý kĩ một tí thì có thể nhìn thấy hết thảy nội y bên trong, khi vừa mới nhìn thú thật thì rất lịch sự và đàng hoàng tuy nhiên nếu soi cỡ mình và ngồi vào vị trí của mình thì có thể phát giác ngay cô mặc nội y toàn đen và hình như vải ren cứng luôn hay sao ấy. Chiếc áo đã mỏng nên màu sắc của áo ngực và cả những hoa văn nổi lên từng đợp làm mình một phút ngây ngất và khá choáng váng, giây phút ấy làm mình quên hẳn lí do mình tới đây. Hình minh họa:

    Bắt gặp ánh mắt của mình thì cô có vẻ làm lơ, khẽ lấy tay đặt ngang ngực và nhẹ nhàng cúi xuống, lia ánh mắt ra hướng sân ngoài, mình thì chợt nhận ra hành động vô phép ấy nên đã giật nảy mình và đã húp lấy húp để li nước lạnh không mùi vị trên bàn. Ngồi được lúc thì mình nghe thoang thoảng mùi nước hoa nhè nhẹ hòa quyện trong gió,mình như lâng lâng từ lúc nào, cảm giác yên ắng và thú vị đến phát mê. Đột nhiên cô đứng lên...

    Tim mình đập liên hồi từng tiếng thình thịch và...mình đã...



    Chap 24:

    Mùi nước hoa ấy lạ lắm, rất lạ như kiểu nó cứ quanh quẩn không cố định, chút đến chút đi vậy, nó cứ thoang thoảng trong tiềm thức nhưng lại lôi cuốn và thôi thúc thể xác, nó như làm say khướt một nửa con người mình vậy, lúc ấy mình có cảm giác như đôi bàn chân này bắt đầu rời khỏi mặt đất, cơ thể như lâng lâng nhè nhẹ, éo giải thích được luôn.
    Bỗng cô đứng lên và đi xuống nhà bếp mà không quên nói vọng lại:

    - Con ngồi chơi...uống nước đi nha, cô xuống đây cái Cô vừa nói vừa đi vào hướng bếp.

    Khi cô vừa đứng dậy và bước đi thì ngay lập tức cặp mắt của mình đã hướng đến phần dưới cơ thể của cô, chiếu xuyên qua cả lớp quần vải len đen mỏng manh kia, ánh mắt mình không ngừng đảo theo nhịp di chuyển của phần bắp thịt sau chiếc váy và cả chiếc quần chip nhỏ kia nữa, cứ lên lên rồi xuống xuống làm cho mình thêm phần hừ
  19. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    ng hực và khó chịu đến điên đảo, máu trong người chảy ngày một nóng hơn tới mức đỏ bừng cả mặt. Mình ngồi đấy mà tâm trạng bồi hồi lo lắng, bắt đầu suy nghĩ lung tung, bâng quâng đủ thứ, nửa muốn đi về, nửa muốn ở lại, chẳng hiểu lúc đó mình muốn cái gì nữa, kiểu như không làm chủ được bản thân và rằng trong mình sự ham muốn nhục dục như được đẩy lên tới cao trào. Nói luôn cho các thím biết là tới bây giờ mình vẫn không hề biết là đã trúng phải cái gì hay mùi hương đó có phải chủ tâm của cô hay không nữa, chỉ biết lúc đó nó thế thôi.

    Mình ngồi đó, điều hòa vẫn hoạt động, không khí có phần thoáng đảng hơn nhưng trong mình lửa khát tình như sục sôi, mình bắt đầu chảy ngày một nhiều "mồ hôi lạnh", tay và chân mình cũng cứ thế ướt đẫm và lạnh ngắt mặc dù mình không hề bị bệnh phong thấp đâu nhé, dần dần bồn chồn và trở nên nôn nao mà éo biết vì sao. Bắt đầu cảm thấy bức rức, hơi thở mình dồn dập hơn như đang hồi hộp vấn đề gì ấy. Nhìn quanh căn nhà, mọi thứ vẫn thế chẳng thay đổi gì và ngoài kia cái nắng như đổ lửa vẫn trút xuống không thương tiếc vào hư không mặt đất, thỉnh thoảng có vài bóng người qua lại nhưng không ai nhìn vào nhà mà rằng có một thằng con trai với cái mặt râm râm đang ngồi đấy hết. Sôi sục và thèm muốn trong mình như muốn bùng nổ, suy nghĩ hỗn loạn tới mức dường như đầu óc mình trở nên quay cuồng và khó chịu.

    Đang ngồi đó thì đột nhiên mình nghe thấy tiếng cô từ phía sau, tức là hướng nhà bếp vọng lên:

    - D ơi, vào giúp cô cái...cái này với. Giọng nói nhỏ nhưng mình nghe thật sự rất rõ và trong.

    Mình nghe vậy thì đứng lên ngay vì trong giây phút đó, mình muốn gặp cô, vì sao??? mình éo biết, cảm giác như cần hơi ấm của một phụ nữ, mình chợt nhớ về nhỏ, nhưng mà làm sao được, nhỏ ở xa lắm và...tụi mình có còn là gì của nhau???. Đảo bước nhanh vào hướng nhà bếp, mình nhìn quanh quẩn xem cô đang ở đâu vì cô cần mình giúp và rằng mình cũng đang...khó chịu, thì bỗng nghe thấy tiếng cô vọng ra từ phòng tắm, thú thật lúc ấy mình nghĩ: WTF!!! phòng tắm nữa sao.

    - Trong này nè, cái vòi nước nó bị sao ak...không...không ra nước được. Có vẻ hoảng hốt và đang rất cần sự giúp đỡ từ mình dù ít hay nhiều.

    Mình nghe thấy mà như mở cờ trong bụng quả thật lúc nãy mình đã muốn đi theo cô luôn rồi. Vừa tiến vào mình vừa nghĩ:mình sắp được gặp cô rồi, nhưng dần dà những suy nghĩ trái chiều lại vụt lên, hic, đầu óc lú lắm, mình bắt đầu đoán già đoán non là liệu cô kêu mình vào để sửa thôi hay sao hay là...đủ thứ chuyện có thể diễn ra.
    Đoạn mình từ từ tiến vào phòng tắm, đẩy cửa ra thì ngay lập tức mình bắt gặp ngay cái bóng mờ của cô núp sau tấm rèm che, hình như cái bóng ấy chẳng mặc gì trên người cả, đang nhìn chăm chú và soi mói thì đột nhiên mình nghe thấy tiếng cô khe khẽ:
    - Con coi thử nó bị sao mà...đang xả nước...tắm...thì đột nhiên không ra nữa...Cố nói mà cúi cúi mặt xuống, chốc lại lắc đầu phụ trợ cho câu nói.
    - Dạ, con...con coi thử Mình nói mà giọng như ngọng hẳn đi.

    Tiến lại gần chiếc vòi hoa sen, mình cầm nó lắc lắc một hồi nhưng chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ thấy có vài dòng nước còn sót lại trên nó, lại lắc lại xoay xoay cái núm sen cũng chẳng ra nước. Mình bắt đầu nghĩ ngay tới cái tay xoay chắc bị nghẹt gì đấy, mình chòm tới và xoay tay vặn theo hướng mũi tên trên nó thì ngay lập tức vòi sen chảy nước ào ạt, thấy nó chảy nước ngày một nhiều thì mình không khỏi ngạc nhiên tại sao cô đang tắm lại khóa vòi sen lại làm gì??? rồi tại sao cô kêu mình vào sửa mà không chịu mở thử tay vặn thử chứ???. Mình quay đầu lại hướng cô đang đứng tính hỏi cô tại sao thì mình chợt rùng mình vì cô đã ở sau lưng mình tự lúc nào với ánh mắt lờ đờ rất đa tình và...nóng cmn bỏng. Mình nhìn cô mà tròn mắt, trên trán mình mồ hôi lấm tấm chảy ra vì nóng và vì...một điều gì đó mơ hồ va mông lung, có lẽ nào??? mình đang sợ chăng, bất an và hồi hộp, mình khẽ lùi lại một bước, cô thì vẫn đứng đó nhìn mình, dần dần trên môi cô xuất hiện một nụ cười nhẹ.

    Cô vẫn đứng đó, trên thân thể thì không có một mảnh vải nào, toàn bộ tấm thân trắng trẻo và đầy đặn lồ lộ ngay trước cặp mắt thèm khác của mình, cô búi tóc cao, kẹp một cái cài nhỏ, đôi mắt long lanh nhìn mình,khiến con tim mình như muốn thổn thức, miệng cô khẽ cười nhẹ, đôi má hồng hồng đê mê, quyết rũ. Dần dà mình lia mắt nhìn xuống cái cổ trắng ngần và hình như có một cái mụn ruồi nhỏ nơi ngực trái, cặp vếu cao, khá săn và thật sự rất to, to lắm ấy nó gần như màu trắng sữa vì thực chất mình chẳng thấy chút gợn hay đường gân xanh nào nhiều trên nó cả, hai cái ti hồng và bé chỉa thẳng vào người mình một lần nữa, nhọn lắm và...đỏ lắm. Mình biết rằng không chỉ mình hồi hộp và lo lắng đâu mà cô chắc chắn cũng vậy, bụng cô nhấp nhô lên xuống ngày một nhanh và hơi thở phát ra khe khẽ nhưng khá dồn dập. Rồi chợt mình ngượng chín mặt vì chùm lông đen ấy, chỉ thoáng qua nhưng thật sự mình khá ngại vì nhìn vào nó- phần nhạy cảm nhất trên cơ thể một người phụ nữ, cô thoáng thấy điều đó từ mình nên cũng khẽ lấy tay che hờ...và nhẹ khép háng lại khiến cho nó như được giấu đi tới
  20. kÒi zÂm zÊ

    kÒi zÂm zÊ Administrator Staff Member

    vài phần.

    Mình đứng nhìn cô hồi lâu thì cô bỗng chốc tiến lại ngày một gần mặt mình, đặt một tay lên vai và khẽ điểm lên má mình một nụ hôn, khá sâu và tạo nên 1 tiếng đánh "chụt". Thật sự mình khá ngỡ ngàng về giây phút ấy, mình tiếp tục lùi lại sau một bước mặc dù cơ thể mình thì hoàn toàn ngược lại, nó thật sự thèm khác cô, nó muốn cô lắm, vì ngay từ giây phút trông thấy cô với bộ dạng eva này thì "thằng nhỏ" đã không còn nghe theo "thằng lớn" nữa rồi, nó chỉa thẳng và cao vút trong quần mình. Lùi chắc chắn là không được vì trong hoàn cảnh khá éo le này và cũng vì bản thân mình nữa, một nửa cơ thể mình muốn tiến và mình biết cô cũng sẽ đồng thuận nếu mình làm như thế hoặc hơn thế, vì những hành động của cô đã khẳng định những suy nghĩ của mình là đúng...hoặc cô cũng có những suy nghĩ như mình mà thôi, chắc chắn là vậy...

    Mình nhẹ nhàng ngồi xuống thành bồn cầu và nhìn khắp mọi nơi trên thân thể cô, nó đẹp quá, nó thật trắng và..."trưởng thành". Đoạn mình khẽ đưa tay lên đặt trên eo cô, rùng mình, cô cũng có vẻ như biết ý mình nên chẳng nói gì chỉ cười tít và đặt cả hai tay lên vai mình luôn, khẽ nhón chân lên nữa chứ, nhìn rất chủ động và khá là...sexy, tay mình tiếp tục đưa xuống và mân mê đôi mông trần và trắng nõn của cô T, nó mềm lắm, căng lắm và có chút gì đó...mát mẻ lắm...và...tim mình đập dồn dập cùng với nhịp thở phà phà vào phần bụng cô...và rồi...chuyện gì tới cũng phải tới...

    Hai tay mình hoạt động liên tục, nhanh và khá mạnh. Chà xát cặp mông may mảy ấy, mình xoa, mình bóp, mình kéo căng và cả banh chúng ra xa nhau, mình vừa làm vừa thở như đúng rồi í vì hăng hái và vì cả run nữa. tiếng thở mình ngày một to và đột nhiên mình ngước lên nhìn cô, cô đang nhắm mắt và miệng thì khẽ mở như kiểu muốn nói mà không nói chỉ biết đứng đấy mà chịu đựng vậy trong sự thèm khát và ham muốn. Một hồi khá lâu, độ cỡ chừng hơn 5p trôi qua thì mình bắt đầu cảm giác muốn...thật sự là muốn cô ngày một nhiều hơn, mình muốn mình và cô làm những điều mà mình từng xem trên lap hoặc chí ít là những gì mình với nhỏ từng làm, thật nồng nhiệt và...hăng hái.
    Nghĩ là làm ngay lập tức mình đứng dậy và cởi quần jear, áo thun và cả tất vớ các kiểu và cả cái quần chip của mình nữa, nói chung trên người mình bây giờ chỉ còn mỗi chiếc mũ, thú thật là lúc ấy mình không nhận ra là còn đội mũ đâu nhé, chỉ là một lúc sau mới biết còn thôi, cho những bạn nói mình CDSHT.

    Sau khi mình cởi hết quần áo trên người ra thì ngay lập tức phát giác ra cặp mắt của cô đang hướng thẳng vào "thằng nhỏ" của mình, cảm giác như muốn xé toạt nó ra vậy, mình bắt đầu thấy ngượng và lấy tay khẽ che lại, ngay tức khắc cô kéo tay mình ra và lấy tay cầm vào nó, mà kéo kéo, xoa xoa làm mình chợt thấy khá thốn và hơi...kiểu như là...hứng lắm luôn í. Mình hít hà vì cảm giác này trong khi cô cứ bóp bóp và uốn éo nó, khó chịu nhưng thôi thúc, mình thở hơi ra theo từng nhịp kéo lên kéo xuống ấy, hơi rát rát nơi đầu khất. Mình cảm giác được là cô bóp ngày một mạnh và nhanh, mình khó chịu lắm thấy tù túng nơi thằng nhỏ kiểu như mình sắp chịu không nổi ấy.
    Nhanh như cắt mình lập tức đẩy tay cô ra và khẽ cúi xuống, gương mặt cô lộ vẻ hơi ngạc nhiên trước những hành động của mình lúc ấy, tuy nhiên mọi việc xảy ra nhanh lắm, nên cô chưa kịp phản ứng gì nhiều.

    Mình khẽ nhún mình xuống vì định làm theo kiểu lần đầu tiên mình biết cách và nó cũng như cách mình đã thực hiện với nhỏ vào cái trưa định mệnh ấy, mình khẽ kê chym mình vào bím cô và chợt đứng lên một cái thật nhanh, mạnh và chắc chắn, chỉ nghe một tiếng "ót", mà mình thấy tê buốt nơi đầu khất vì bím cô...nó...nó khô quá, mình thật sự không biết cô T cảm giác như thế nào nhưng hình như là đau lắm vì lúc ấy cô nói như thét vào mình:

    - Từ...Từ...con...D...đau...đau quá...bỏ ra...đi...mà...!!!!!



    Chap 25:

    Cô T hét rất to, to lắm ấy, làm cho mình không khỏi hoảng hốt đến giật mình và chuyển dần sang trạng thái lúng túng, mình như đứng chết trân một chỗ trong tư thế "ngẩng cao đầu" à bé cái nhầm... hơi khom, chym thì vẫn để trong bím cô, mình thật sự thấy hơi nhức vì kiểu như da nó bị kéo căng và đầu khất thì ma sát quá nhiều nên đau là điều tất nhiên.Khẽ ngước nhìn lên, lúc này mặt mình và cô chỉ cách nhau nửa gang tay, mình thấy cô đau lắm, đau đến nhăn mặt lại, cô thở mạnh và kèm theo cả tiếng rên khe khẽ kiểu của những người vừa đứt tay, hít hà hít hà ấy, mình di chuyển hai tay mình từ mông lên tấm lưng trần của cô mà vuốt nhè nhẹ, còn tay cô thì đã bấu chặt vai mình từ lúc nào- rát và sâu.

    Mình như chợt nhận thấy hình như mình còn "non và xanh" lắm, thực chất một vài lần với nhỏ có là gì khi nhìn đúng vấn đề mà nói thì 2 đứa chẳng có tí kinh nghiệm nào cả lại đi thực hiện một cái việc mà nói chung cũng chẳng biết gì nhiều về nó hết như kiểu 2 đứa mù mà lại lần mò trong bóng tối thì làm gì có đứa nào dám chê đứa nào "đui" đúng không???, cũng vì như thế mà mình luôn tự cho mình là đúng, nghĩ là ai cũng làm như thế và tất cả những hình ảnh 18+ xem được trên mạng chỉ là người ta vì tiền nên mới làm quá

Chia sẻ trang này

Bồ Công Anh on Google :

  1. truyen sex Thông đít thím

    ,
  2. truyen xes dem khuya co hinh minh hoa

    ,
  3. truyen sex loan luan di toi la mot teen gjrl 21